

Viết ĐOẠN VĂN khoảng 200 chữ trình bày cảm nghĩ của em về bài thơ Đi qua đời con (Bình Nguyên Trang)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài thơ đã để lại trong em nhiều xúc cảm về nỗi cô đơn , lạc lõng trong hành trình trưởng thành và khát khao tình cảm gia đình . Mở đầu bài thơ là những hình ảnh bình yên của tuổi thơ với " những mùa thu đi qua đời con " , " trái chín rụng thơm triền miên lối ngõ " , " chiếc cầu ao nhỏ " . Tuy nhiên , ngay trong khung cảnh yên bình ấy đã xuất hiện cảm giác " chênh vênh " , báo hiệu những khó khăn mà đứa con sắp phải đối mặt . Ước mong giản dị " ngồi với mùa thu con đợi mẹ về " thể hiện sự khao khát tình yêu thương , che chở của người thân . Hai khổ thơ tiếp theo khắc họa rõ nét hành trình cô đơn của đứa con . Con đường đi " giữa hai bờ toàn hoa dại " gợi lên một cuộc đời nhiều cám dỗ , thử thách. " Cổ tích buồn " cứ đeo bám , ám ảnh , khiến con lạc lõng , mất phương hướng giữa dòng đời : " Lạc một dòng sông con chẳng có thuyền về " . Nỗi lo lắng , tìm kiếm của người cha " suốt dọc bờ đê " càng làm tăng thêm sự xót xa . Những hình ảnh " dế trầm ngâm không hát " , " hoa bìm rất nhạt " , " màu tím buồn " như hòa chung vào nỗi đau day dứt của cả cha và con . Đỉnh điểm của sự cô đơn được thể hiện qua tiếng kêu " gào lên vô thanh trong lặng im " . Đó là tiếng kêu câm lặng của một tâm hồn đang chìm trong tuyệt vọng . Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái được diễn tả qua những câu thơ đầy xót xa : " Cha không thấy con lạc dòng mười tám tuổi " , " Mẹ không thấy con một mình rong ruổi " . Câu hỏi tu từ " Ai qua những mùa thu không heo may " như một lời chia sẻ , đồng cảm với những nỗi đau mà con người phải trải qua trong cuộc đời . Khổ thơ cuối cùng khép lại bằng hình ảnh " con nước ngàn năm đập nhịp vơi đầy " , tượng trưng cho dòng chảy bất tận của thời gian và cuộc đời . Con người vẫn tiếp tục " lên đênh giữa hai bờ cha mẹ " , mang trong mình nỗi chênh vênh , lạc lõng . Cuối cùng , tất cả những nỗi niềm ấy được gửi gắm vào " gió mây " , như một sự chấp nhận và buông xuôi trước những điều không thể thay đổi . " Đi qua đời con " không chỉ là một bài thơ về nỗi cô đơn , lạc lõng mà còn là một lời nhắc nhở về tình cảm gia đình . Bài thơ giúp em hiểu hơn về những khó khăn mà mỗi người phải trải qua trên con đường trưởng thành , đồng thời trân trọng hơn những người thân yêu luôn bên cạnh . Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giàu sức gợi , ngôn ngữ thơ giàu cảm xúc, giọng điệu trầm buồn , da diết , tạo ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bài thơ:
ĐI QUA ĐỜI CON
(Bình Nguyên Trang)
Những mùa thu đi qua đời con
Gieo âm thanh bình yên
Trái chín rụng thơm triền miên lối ngõ
Rất chênh vênh là chiếc cầu ao nhỏ
Ngồi với mùa thu con đợi mẹ về.
Men theo lối quen đá sỏi gồ ghề
Con đi giữa hai bờ toàn hoa dại
Nhưng cổ tích buồn cứ theo con mãi
Lạc một dòng sông con chẳng có thuyền về.
Cha đi tìm con suốt dọc bờ đê
Có loài dế trầm ngâm không hát
Nỗi đợi chờ khiến hoa bìm rất nhạt
Màu tím buồn chạm cánh buốt vào tim.
Con gào lên vô thanh trong lặng im
Cha không thấy con lạc dòng mười tám tuổi
Mẹ không thấy con một mình rong ruổi
Ai qua những mùa thu không heo may.
Con nước ngàn năm đập nhịp với đầy
Con lệnh đênh giữa hai bờ cha mẹ
Rồi mùa thu đi qua, rồi mùa thu lặng lẽ
Thả nỗi niềm riêng lên gió mây.
Bài làm
Bài thơ “Đi qua đời con” của Bình Nguyên Trang mở ra một không gian trữ tình đầy man mác, nơi những mùa thu là thời gian chuyển giao thấm đẫm chuỗi cảm xúc đượm buồn của cuộc đời. Trong từng câu thơ, em cảm nhận được nỗi niềm lặng thầm của tuổi trẻ, sự chênh vênh giữa những niềm hy vọng và mất mát. Hình ảnh “trái chín rụng thơm triền miên lối ngõ” như gửi gắm sự tinh tế của những ký ức xưa cũ, dù có đượm chút u buồn nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp của cuộc sống. Câu thơ “men theo lối quen đá sỏi gồ ghề” gợi lên hình ảnh một hành trình gian truân, nơi mỗi bước chân đều in dấu nỗi nhớ và vết thương của thời gian. Hình ảnh “cha đi tìm con suốt dọc bờ đê” lại càng làm nổi bật sự vất vả và hy sinh của những con người luôn bền bỉ vượt qua thử thách. Qua đó, tác giả đã khắc họa một bức tranh tâm hồn đầy chất thơ – nơi những mùa thu trôi qua không chỉ là chuỗi ngày tháng mà còn là câu chuyện của niềm tin, của hy vọng dù giữa những nỗi buồn, sự cô đơn. Bài thơ như một lời nhắc nhở về việc dù cuộc đời có nhiều khúc quanh, mỗi chúng ta vẫn cần dũng cảm bước tiếp, giữ trọn những ký ức đẹp và tình cảm chân thành.
Bảng tin