

viết đoạn năn 300 chữ nêu cảm nghĩ của em về đoạn thơ sau:
Con về quê cũ trời thưa vắng
Ngô cúc buồn tênh đậu cúc giả
Bên thềm trầu úa không người hải
Cau đã mấy mùa quên trổ hoa.
Nhớ xưa bỏng ngoại nghiêng chiều nắng
Tóc trắng cùng mây trắng dưới trời
Xòe tay ngoại đếm từng thu cuối
Con nào hay biết mỗi thu với
Con đi mỗi bước xa, xa mãi
Dáng ngoại bên hiên. Nắng tắt dần
Là nghiêng về cội con tìm ngoại
Tê tải chiều buông tim góc sân
(Nhớ ngoại, Bảo Ngọc, Giữa NXB Hội Nhà văn 2015, trang 62)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`=>` Đoạn thơ trong bài " Nhớ ngoại " của Bảo Ngọc đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc sâu lắng về tình bà cháu thiêng liêng . Bằng những vần thơ giản dị mà giàu hình ảnh , tác giả đã khắc họa thành công nỗi nhớ thương da diết , sự hối hận muộn màng của người cháu khi bà ngoại đã khuất . Khung cảnh quê nhà hiện lên trong đoạn thơ mang một vẻ buồn vắng, hiu quạnh . Câu thơ “ Con về quê cũ trời thưa vắng ” đã gợi ra một không gian tĩnh lặng , thiếu vắng hơi người . Cảnh vật xung quanh cũng nhuốm màu buồn bã : “ Ngô cúc buồn tênh đậu cúc giả ” . Hình ảnh “ trầu úa không người hái ”, “ cau đã mấy mùa quên trổ hoa ” càng khắc sâu thêm sự hoang vắng , tiêu điều của cảnh vật , đồng thời thể hiện sự thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người bà . Tất cả những hình ảnh đó cộng hưởng lại , tạo nên một nỗi buồn bao trùm lên cảnh vật , gợi sự thay đổi , sự thiếu vắng hình bóng thân thương của bà ngoại . Trong khung cảnh ấy , ký ức về bà ngoại chợt ùa về trong tâm trí người cháu . Hình ảnh bà ngoại hiện lên thật đẹp và gần gũi : “ Nhớ xưa bỏng ngoại nghiêng chiều nắng / Tóc trắng cùng mây trắng dưới trời ” . Mái tóc bạc phơ của bà hòa lẫn với mây trời trong ánh nắng chiều tà tạo nên một bức tranh vừa nên thơ , vừa gợi cảm giác về một cuộc đời đã trải qua nhiều sương gió . Hình ảnh “ Xòe tay ngoại đếm từng thu cuối ” lại gợi lên sự tần tảo , lo toan của bà , dường như bà đang cố gắng níu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời . Đọc đến câu thơ “ Con nào hay biết mỗi thu với / Con đi mỗi bước xa , xa mãi ” , người đọc không khỏi xót xa cho sự vô tâm của đứa cháu khi còn nhỏ , đã không nhận ra những hy sinh thầm lặng của bà . Hình ảnh “ Dáng ngoại bên hiên . Nắng tắt dần ” là một hình ảnh đầy ám ảnh , gợi sự cô đơn , hiu quạnh của người bà trong những buổi chiều tà . Từ những ký ức ấy , tình cảm của người cháu trào dâng mạnh mẽ . Câu thơ “ Là nghiêng về cội con tìm ngoại ” thể hiện sự thức tỉnh muộn màng , khao khát tìm về cội nguồn , tìm về với bà ngoại . Nhưng tất cả đã quá muộn màng . Nỗi đau xót , hối hận dâng trào trong câu thơ “ Tê tải chiều buông tim góc sân ”. Từ “ tê tải ” diễn tả một cách sâu sắc nỗi đau đớn , xót xa đến tột cùng trong lòng người cháu khi mất đi người bà yêu quý . Tóm lại , đoạn thơ “ Nhớ ngoại ” của Bảo Ngọc là một đoạn thơ giàu cảm xúc , thể hiện một cách chân thực và xúc động tình cảm nhớ thương , hối hận của người cháu đối với bà ngoại . Bằng việc sử dụng những hình ảnh thơ giản dị , giàu sức gợi , kết hợp với giọng điệu thơ nhẹ nhàng , sâu lắng , tác giả đã chạm đến trái tim của người đọc , để lại trong lòng họ những ấn tượng khó phai .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin