

hua 5 sao ctlhn camon
Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp Năm mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ…
[…] Chẳng hiểu vì thầy không có tài hay không gặp may, tuy thầy rất yêu hội hoạ, dành hết sức lực và tiền bạc cho nó. Vợ con thầy đều đã mất từ lâu, thầy bảo: “Giờ đây, nguồn vui của thầy chỉ là công việc và các em học sinh”. Chúng tôi đều rất quý và thương thầy. Có lần, thầy đến lớp, vẻ nghiêm trang, xúc động, thầy nói với chúng tôi:
– Ở triển lãm mĩ thuật thành phố người ta có bày một cái tranh của tôi...
Thầy mỉm cười rụt rè, khẽ nói thêm: “Các em đến xem thử…”.
Chiều hôm ấy, mấy đứa chúng tôi trong đó có Châu và Hiển – rủ nhau đến phòng triển lãm. Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc. So với những bức tranh to lớn trang trọng khác, bức tranh của thầy thật bé nhỏ, trong một chiếc khung cũ. Bởi tranh vẽ rất cẩn thận một lọ hoa cúc, mấy quả cam, những cánh hoa vàng rơi trên mặt bàn… Mọi người đi lướt qua, chẳng ai để ý tới bức tranh của thầy. Chúng tôi ngồi xuống cạnh bàn ghi cảm tưởng của người xem: chẳng thấy ý kiến nào khen ngợi hoặc nhắc đến bức tĩnh vật của thầy giáo chúng tôi. Lúc ấy, chúng tôi thấy thầy Bản cũng đến, thầy đi lại trong phòng triển lãm, nhìn người xem rồi lại nhìn về cái tranh của mình, bồn chồn, hồi hộp. Rồi sau cảm thấy đứng mãi ở đấy không tiện, thầy lại lóc cóc ra lấy xe đạp, đạp đi.
Càng thương thầy, chúng tôi càng giận những người xem vô cùng. Nảy ra một ý, chúng tôi bàn khẽ với nhau, rồi mở quyển sổ ghi cảm tưởng, chúng tôi thay nhau viết:
“Trong phòng triển lãm này, chúng tôi rất thích bức tranh của hoạ sĩ Nguyễn Thừa Bản!” “Bức tranh tĩnh vật của hoạ sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp. Hoạ sĩ là một người có tài năng và cần cù lao động. Kính chúc hoạ sĩ mạnh khoẻ…”
Rồi chúng tôi kí những cái tên giả dưới các ý kiến đó. Ngoài mấy đứa chúng tôi, không ai biết việc này.
Vài hôm sau, thầy Bản đến lớp. Bối rối vì cảm động, thầy báo tin:
– Các em ạ… bức tranh ở triển lãm của tôi... cũng được một số người thích... họ có ghi cảm tưởng... Ban tổ chức có đưa cho tôi đọc… tôi có ghi lại…
Thầy húng hắng ho rồi nói thêm vẻ ân hận:
– Bức tranh ấy tôi vẽ chưa được vừa ý… Nếu vẽ lại, tôi sẽ sửa chữa nhiều...
Thương thầy quá, chúng tôi suýt oà lên khóc. […]
Có lẽ đến phút cuối cuộc đời, thầy cũng không biết rằng: chính chúng tôi – những học trò nhỏ của thầy – đã viết vào quyển sổ cảm tưởng trong kì triển lãm ấy. Bây giờ thầy Bản không còn nữa!
Tối ấy, ngồi với nhau, chúng tôi nhắc nhiều và nhớ nhiều đến thầy...
“Thưa thầy giáo dạy vẽ kính yêu!
Viết những dòng này, chúng em muốn xin thầy tha lỗi cho chúng em, và muốn một lần nữa được thưa với thầy rằng: chúng em biết ơn thầy, mãi mãi biết ơn thầy...”.
(Xuân Quỳnh, Thầy giáo dạy vẽ của tôi, Trần Hoài Dương tuyển chọn,
Tuyển tập truyện ngắn hay Việt Nam dành cho thiếu nhi, tập 5, Sđd, tr. 180 – 182)
câu 1: chỉ ra và gọi tên thành phần biệt lập được sử dụng trong câu văn sau:
Có lẽ đến phút cuối cuộc đời, thầy cũng không biết rằng: chính chúng tôi – những học trò nhỏ của thầy – đã viết vào quyển sổ cảm tưởng trong kì triển lãm ấy
câu2 : đoạn trích cho em cảm nhận gì về nhân vật thầy Bản
câu 3:tình cảm của những người học trò dành cho thầy Bản được thể hiện ntn
câu 4: em rút ra được bài học nào từ đoạn trích trên
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
Câu văn: “Có lẽ đến phút cuối cuộc đời, thầy cũng không biết rằng: chính chúng tôi – những học trò nhỏ của thầy – đã viết vào quyển sổ cảm tưởng trong kì triển lãm ấy.”
Thành phần biệt lập trong câu trên là “– những học trò nhỏ của thầy –”. Đây là thành phần bổ sung thêm thông tin về chủ ngữ "chúng tôi", giúp làm rõ hơn về danh tính của nhóm người làm hành động.
Câu 2:
Thầy Bản là một người thầy tận tâm, yêu nghề và yêu học trò. Dù cuộc đời riêng của thầy đầy khó khăn, khi vợ con đã mất, thầy vẫn dành hết tình cảm và tâm huyết cho công việc dạy học và hội hoạ. Thầy khiêm tốn và có sự tự trọng cao, luôn cảm thấy lo lắng khi không nhận được sự chú ý từ người khác đối với tác phẩm của mình. Thầy là một người luôn quan tâm đến học sinh, quý trọng tình cảm của các em và luôn thể hiện sự ân cần, chăm sóc qua từng hành động dù là nhỏ nhất. Cảm xúc của thầy khi nghe các học trò viết lời khen ngợi về bức tranh của mình thể hiện rõ sự bối rối, xúc động, chứng tỏ tấm lòng chân thành và sự đôn hậu của thầy.
Câu 3:
Những học trò trong câu chuyện thể hiện tình cảm sâu sắc và sự kính trọng đối với thầy Bản qua hành động của mình. Khi thấy thầy bối rối vì bức tranh của mình không được chú ý tại triển lãm, các em đã quyết định lén lút viết những lời khen ngợi giả trong quyển sổ cảm tưởng. Hành động này không chỉ cho thấy sự cảm thông và tình yêu thương mà các học trò dành cho thầy, mà còn thể hiện sự kính trọng sâu sắc đối với những cống hiến thầm lặng của thầy. Dù biết việc làm này không thể thay đổi được kết quả của triển lãm, nhưng các em vẫn muốn giúp thầy cảm thấy được an ủi, động viên. Điều này cho thấy mối quan hệ thầy trò gắn bó, đầy tình cảm và lòng biết ơn.
Câu 4:
Từ đoạn trích trên, em rút ra được bài học về lòng biết ơn và sự trân trọng đối với những người thầy, người cô đã cống hiến cho mình. Tình cảm thầy trò không chỉ thể hiện qua những lời nói hay hành động trực tiếp, mà còn có thể được thể hiện qua những cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Dù thầy có khó khăn hay không được sự công nhận xứng đáng, những học trò vẫn có thể giúp đỡ, động viên thầy bằng tình cảm chân thành. Bài học quan trọng nhất là biết trân trọng những người thầy đã dạy dỗ mình, dù có bao nhiêu thử thách trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin