

Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích 8 dòng cuối của văn bản "Đau lòng lũ lụt miền Trung" của nhà thơ Phạm Ngọc San:
Mưa gấp khúc đường về nẻo cũ
Bong bóng trôi theo lũ cuốn đê
Bàn tay kêu cứu – tái tê
Thò qua mái ngói bốn bề nước trôi!
Nhìn trẻ nhỏ màn trời chiếu nước
Các cụ già rét mướt tái xanh
Cuộc đời lúc rách lúc lành
Người mình chia sẻ đã thành bản năng!
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam, những bài thơ phản ánh hiện thực đời sống luôn có một vị trí đặc biệt. Một trong những tác phẩm như vậy là bài thơ "Đau lòng lũ lụt miền Trung" của nhà thơ Phạm Ngọc San. Với những vần thơ chân thực, xúc động, tác giả đã vẽ nên một bức tranh sinh động về nỗi đau của đồng bào miền Trung khi đối mặt với thiên tai. Đặc biệt, 8 câu thơ cuối cùng của bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc, khi tác giả tập trung miêu tả những hình ảnh đau xót, khắc họa rõ nét nỗi khổ của con người trước thiên nhiên khắc nghiệt. Câu thơ “Mưa gấp khúc đường về nẻo cũ” mở đầu cho một loạt hình ảnh bi thương. Hình ảnh “đường về nẻo cũ” gợi lên một cuộc sống bình yên, quen thuộc. Tuy nhiên, với từ “gấp khúc”, tác giả đã khẳng định sự đảo lộn của cuộc sống thường ngày. Con đường về nhà, vốn là một hành trình quen thuộc, nay trở nên gian nan, khó khăn. Câu thơ tiếp theo lại càng tô đậm thêm sự bất lực của con người trước sức mạnh tàn phá của thiên nhiên. Hình ảnh “bong bóng” nhẹ nhàng, mong manh trôi theo dòng nước lũ tượng trưng cho những hy vọng mong manh của con người trước thiên tai.Hai câu thơ “Bàn tay kêu cứu – tái tê/Thò qua mái ngói bốn bề nước trôi” là một trong những câu thơ xúc động nhất trong đoạn. Hình ảnh “bàn tay kêu cứu” gợi lên sự tuyệt vọng, khát khao được cứu giúp của những người dân đang gặp nạn. Từ láy “tái tê” diễn tả sự tê cóng, lạnh lẽo, thể hiện nỗi đau thể xác và tinh thần của những người dân. Những câu thơ tiếp theo, tác giả tiếp tục khắc họa những hình ảnh đau thương: “Nhìn trẻ nhỏ màn trời chiếu nước/Các cụ già rét mướt tái xanh”. Hình ảnh những đứa trẻ vô tội phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, các cụ già yếu ớt co ro trong cái lạnh giá rét gợi lên niềm thương cảm sâu sắc. "Cuộc đời lúc rách lúc lành" như một lời khái quát về sự mong manh, vô thường của cuộc sống. Tuy nhiên, ngay sau đó, tác giả khẳng định một giá trị cao đẹp của con người: "Người mình chia sẻ đã thành bản năng!". Câu thơ như một lời khẳng định về tình yêu thương, sự sẻ chia giữa con người với con người. Tám câu thơ cuối cùng của bài thơ "Đau lòng lũ lụt miền Trung" không chỉ là một bức tranh chân thực về thiên tai mà còn là một lời kêu gọi sâu sắc về tình yêu thương, sự sẻ chia. Qua những hình ảnh, âm thanh, tác giả đã khơi dậy trong lòng người đọc những cảm xúc mạnh mẽ, từ nỗi xót xa, thương cảm cho những số phận bất hạnh đến niềm tin vào sức mạnh của tình người.
( chúc bạn học tốt )
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Đáp án:
Cuộc đời của mỗi con người không bao giờ lạicó ý nghĩa khi thiếu đi tình mẫu tử. một tình cảm thiêng liêng, cao cả hơn bao giờ hết, nó đem đến cho chúng ta những cái ôm ấm áp và chở che mỗi ngày. Bài thơ “Ngày xưa có mẹ” của tác giả Thanh Nguyên nhấn mạnh sự duy nhất và những điều tuyệt diệu mẹ đã đem đến cho chúng ta. Từ việc định nghĩa về mẹ, tác giả đã cho chúng ta hiểu hơn về ý nghĩa thiêng liêng của tiếng gọi ấy, đồng thời khẳng định những trân quý mà mẹ đã đem đến cho chúng ta là vô giá. Những điều tốt đẹp nhất mẹ đều dành cho ta, đó cũng là một sự động viên, một sự khích lệ như để tiếp sức cho con thêm mạnh mẽ khi bước vào đường đời. Nó như một câu nói nhẹ nhàng của mẹ rằng mẹ sẽ luôn bên con.
Giải thích các bước giải:
cho xin trả lười hay nhất ạ
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Cuối bài thơ “Đau lòng lũ lụt miền Trung” của Phạm Ngọc San là một bức tranh chân thực mà đầy ám ảnh về nỗi đau con người giữa thiên tai, đồng thời tỏa sáng vẻ đẹp nhân văn trong tâm hồn người Việt. Câu thơ “Mưa gấp khúc đường về nẻo cũ / Bong bóng trôi theo lũ cuốn đê” mở ra cảnh tượng dữ dội, tang thương: mưa như dội xuống từng nhịp gấp gáp, con đường thân thuộc bị xóa nhòa, mọi sự sống như bị dòng lũ nhấn chìm. Hình ảnh “Bàn tay kêu cứu - tái tê / Thò qua mái ngói bốn bề nước trôi” là điểm nhấn đau đớn nhất - bàn tay con người yếu ớt, tuyệt vọng vươn lên giữa biển nước mênh mông, tượng trưng cho tiếng kêu cứu thảm thiết của đồng bào miền Trung. Tuy vậy, trong bức tranh ấy, nhà thơ vẫn tìm thấy ánh sáng nhân văn ở phần cuối: “Nhìn trẻ nhỏ màn trời chiếu nước / Các cụ già rét mướt tái xanh / Cuộc đời lúc rách lúc lành / Người mình chia sẻ đã thành bản năng!”. Giữa gian khổ, tình người vẫn bền chặt, lòng thương yêu và tinh thần sẻ chia trở thành bản năng tự nhiên của dân tộc. Bằng giọng thơ chan chứa cảm xúc và hình ảnh gợi tả mạnh mẽ, Phạm Ngọc San không chỉ khắc họa nỗi đau lũ lụt mà còn ngợi ca vẻ đẹp cao cả của con người Việt Nam - biết đồng cảm, biết yêu thương, và luôn hướng về nhau trong hoạn nạn.
Bảng tin