

BỐ TÔI
Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi.
Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư. Ông ngồi trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi.
Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: “Con mình vừa gửi thư về”. Mẹ tôi hỏi:"Thư đâu?". Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở nó ra, khen: “Ôi, con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, thật tròn, những cái móc thật bén. Chỉ tiếc rằng không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm?”. Ông nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả". Rồi ông lấy lại thư, xếp vào trong tủ cùng với những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào, không thiếu một lá, ngay cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Một ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.
(Theo Nguyễn Ngọc Thuần)
Thực hiện yêu cầu:
Câu 1 (1,0 điểm). Truyện ngắn trên đã sử dụng ngôi kể nào? Nêu tác dụng của ngôi kể đó?
Câu 2 (0,5 điểm). Em hãy ghi ra hai câu có lời dẫn trực tiếp trong đoạn trích và cho biết dấu hiệu nhận biết lời dẫn trực tiếp đó?
Câu 3 (1,0 điểm). Hãy ghi lại những hành động của nhân vật người bố sau khi nhận bức thư của con được thể hiện trong các câu văn in nghiêng. Qua đó, em cảm nhận được thái độ và tình cảm gì của người bố?
Câu 4 (0,5 điểm). Theo em, vì sao người bố đã mất nhưng người con vẫn nghĩ rằng “bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.”?
Câu 5 (1,0 điểm). Từ nhân vật người bố và người con trong truyện ngắn trên, em rút ra những thông điệp sâu sắc nào?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
$#Athh$
`1.`
`-` Truyện ngắn trên đã sử dụng ngôi kể thứ nhất.
`@` DHNB: người kể xưng "tôi" và kể lại câu chuyện mà bản thân đã trực tiếp chứng kiến, tham gia.
`->` Tác dụng của ngôi kể: Khi kể chuyện bằng ngôi thứ nhất có thể dễ dàng giúp cho độc giả nắm bắt suy nghĩ, tâm trạng và trạng thái nhân vật một cách gần gũi, thân thiết và sâu lắng hơn, từ đó làm cho người đọc tiến sâu hơn vào ý nghĩa trọng tâm, sâu sắc của câu chuyện.
`2.`
`-` `2` câu có lời dẫn trực tiếp trong đoạn trích là:
`1)` Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: “Con mình vừa gửi thư về”.
`2)` Mẹ tôi hỏi: "Thư đâu?".
`->` Dấu hiệu nhận biết lời dẫn trực tiếp đó là: được đặt trong dấu ngoặc kép và đặt sau dấu hai chấm.
`3.`
`-` Những hành động của nhân vật người bố sau khi nhận bức thư của con được thể hiện trong các câu văn in nghiêng là:
`+` xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông
`+` lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư
`->` Qua những hành động đơn giản ấy, em cảm nhận được tình yêu thương con vô bờ bến và sự nâng niu, trân trọng những lá thư của con như một món bảo vật của người bố. Mặc dù chỉ là những lá thư được người con gửi về, nhưng đối với người bố ấy, lại như một món quà vô giá, ông luôn gìn giữ và bảo vệ chúng thật cẩn thận.
`4.`
`-` Theo em, người bố đã mất nhưng người con vẫn nghĩ rằng “bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.” bởi tình cảm của người bố là một món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho mỗi con người, bởi lẽ vậy, nên nó dễ dàng thoát ra khỏi sự băng hoại của thời gian. Cũng chính bởi lẽ đó, nên người con mới tin rằng bố sẽ đồng hành cùng người con suốt những chặng hành trình dài phía trước, bố sẽ cùng con băng qua mọi nẻo đường, không quản gian nan hay nhọc nhằn, mà sẽ luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp sức cho con trên chặng đường phía trước.
`5.`
`-` Từ nhân vật người bố và người con trong truyện ngắn trên, em rút ra những thông điệp vô cùng sâu sắc, đó là thông điệp về tình yêu thương gia đình: trong vòng quay hối hả và bộn bề của cuộc sống, chúng ta không nên mải mê chạy theo vòng xoay ấy, mà đôi lúc cần phải biết dừng lại, ngoảnh về phía sau để hướng về mái ấm thân thương của mình. Nơi ấy, ta cần phải biết quan tâm, yêu thương, trân trọng bố mẹ nhiều hơn, bởi tình cảm và đức hi sinh mà đấng sinh thành thiêng liêng ấy dành cho ta là vô cùng to lớn, tình yêu ấy rộng lớn hơn biển trời, không gì có thể so sánh được.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Câu 1 câu truyện trên đã sử dũng ngôi thứ 1 tác dụng là lm cho câu truyện sinh động và quấn hút hơn
Câu 2 tôi đi học dưới đồng bằng đoạn đầu
Câu 3tinhf cảm của bố dành cho "tôi" là tình cảm vô bờ bến ko có thay đổi
Câu 4 vì để làm nguôi ngoai cơn đau khi mất đi ng bố luôn yêu thương mik đến giây phút cuối của cuộc đời
Câu 5Em rút ra bố luôn là ng thương yêu chúng ta ng xưa có câu công cha như núi thái sơn vậy lên húng ta cần chân trọng những giây phút ở bên bố khi còn có thể
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin