

Đề 2: Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 150 từ) trình bày cảm xúc của em về bài thơ sau:
Lưng mẹ còng rồi
Cau thì vẫn thẳng
Cau-ngọn xanh rờn
Mẹ-đầu bạc trắng
Cau ngày càng cao
Mẹ ngày một thấp
Cau gần với giời
Mẹ thì gần đất!
Ngày con còn bé
Cau mẹ bổ tư(1)
Giờ cau bổ tám(2)
Mẹ còn ngại to!
Một miếng cau khô
Khô gầy như mẹ
Con nâng trên tay
Không cầm được lệ
Ngẩng hỏi giời vậy
- Sao mẹ ta già?
Không một lời đáp
Mây bay về xa.
(Đỗ Trung Lai, Đêm Sông Cầu, NXB Quân đội nhân dân, 2003)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Khi đọc tác phẩm "Mẹ" của Đỗ Trung Lai, trái tim em như bị xuyên thấu bởi những cảm xúc sâu lắng và tinh tế của tình mẫu tử. Ngay từ những dòng đầu tiên, bài thơ đã tạo ra một không gian cảm xúc đặc biệt, nơi người đọc không chỉ đơn thuần là đọc từng dòng chữ mà còn là trải nghiệm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả không chỉ sử dụng ngôn từ, mà còn dùng hình ảnh và so sánh một cách tinh tế để thể hiện tình cảm của người con đối với người mẹ. Sự đối chiếu giữa mẹ và cây cau qua các cụm từ như "Lưng mẹ còng rồi - Cau thì vẫn thẳng" và "Cau - ngọn xanh rợn, Mẹ - đầu bạc trắng" không chỉ là sự so sánh về ngoại hình mà còn là sự so sánh về tâm hồn, về sức mạnh và ý chí. Hình ảnh "Một miếng cau khô - Khô gầy như mẹ" không chỉ là sự mô tả về vẻ bề ngoại hình mà còn là biểu hiện của sự già nua và yếu đuối của tâm hồn mẹ. Đây là lời ca ngợi sâu sắc đến lòng mẹ, những năm tháng đã trôi qua và đã khiến cho người mẹ trở nên mong manh và đáng quý. Bài thơ không chỉ dừng lại ở việc miêu tả hình ảnh của mẹ, mà còn mở ra một tầm nhìn sâu xa về thời gian và sự thay đổi của cuộc sống. Câu hỏi cuối cùng "Ngâng hỏi trời vậy - Sao mẹ ta già" không chỉ là sự tò mò, mà còn chứa đựng sự tiếc nuối và sự nhận thức rõ ràng về sự tàn nhẫn của thời gian. Hình ảnh "mây bay về xa" không chỉ là một hình ảnh tĩnh lặng mà còn là biểu hiện của sự rời xa, của những khoảnh khắc không thể nắm giữ được. Với những cảm xúc sâu sắc và những suy tư chân thành về tình mẫu tử, bài thơ "Mẹ" không chỉ là một tác phẩm văn học mà còn là một bức tranh sống động về tình yêu thương và hi sinh của người mẹ. Nó đã chạm đến trái tim của em, để lại những dấu ấn không thể phai mờ, và khắc sâu hình ảnh của một người mẹ trong lòng em mãi mãi.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Mỗi người con đều có những khoảnh khắc nhận ra sự thay đổi của mẹ theo năm tháng. Mẹ từ một người mạnh mẽ, luôn là chỗ dựa vững chắc, giờ đây dần yếu đi, tóc bạc và lưng còng. Khi em đọc bài thơ "Lưng mẹ còng rồi", những hình ảnh cây cau vươn cao và mẹ dần thấp đi khiến em cảm nhận rõ ràng nỗi xót xa, sự tàn phai của thời gian. Hình ảnh cây cau thẳng tắp, vươn cao trong khi mẹ lưng còng, đầu bạc, thân thể mòn yếu, khiến em thấy một nỗi xót xa, nghẹn ngào. Cây cau mạnh mẽ, kiên cường, nhưng mẹ lại dần yếu đi, gần đất hơn, khiến lòng em thắt lại. Từng câu thơ như một tiếng thở dài của thời gian, như một lời tự nhắc nhở về sự tàn phai của mẹ. Khi cau bổ tư lúc con còn nhỏ, giờ cau bổ tám khi mẹ đã già, đó là sự thay đổi mà chỉ có thời gian mới có thể minh chứng. Một miếng cau khô, gầy guộc, giống như chính thân thể mẹ, con cầm trong tay mà không thể nén nổi những giọt nước mắt. Bài thơ như một lời tâm sự sâu lắng của người con dành cho mẹ, vừa đầy sự biết ơn, vừa tràn ngập nỗi xót xa. Mẹ là người luôn chăm sóc, nuôi dưỡng con từ khi còn bé, và giờ đây, con lại phải chứng kiến sự thay đổi ấy mà không thể làm gì hơn ngoài việc yêu thương và trân trọng từng khoảnh khắc bên mẹ. Bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh mẹ già yếu mà còn là lời nhắc nhở em về sự quý giá của tình mẫu tử, về việc phải yêu thương và chăm sóc mẹ khi còn có thể, vì thời gian không bao giờ đợi ai.
Bảng tin
33
1477
12
dc k bạn
2
656
0
bạn học trường nào vậy
33
1477
12
THCS Phan Chu Trinh
2
656
0
ok
33
1477
12
:)