

Đề bài: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh thân phận người nông dân trước cách mạng tháng Tám trong hai đoạn trích Một bữa no và Tư cách mõ.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, người nông dân Việt Nam sống trong cảnh đói nghèo, lầm than, bị bóc lột và chà đạp cả về thể xác lẫn tinh thần. Văn học hiện thực giai đoạn này đã trở thành tiếng nói mạnh mẽ phơi bày số phận bi đát ấy, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân đạo của các nhà văn. Hai đoạn trích Một bữa no của Nam Cao và Tư cách mõ của Ngô Tất Tố là hai lát cắt chân thực, sâu sắc về thân phận người nông dân bị đẩy vào đường cùng trong xã hội cũ.
Ở đoạn trích Một bữa no, Nam Cao khắc họa cuộc sống đói nghèo đến khủng khiếp của người nông dân. Cái đói khiến con người đánh mất cả phẩm giá. Chỉ một bữa cơm được ăn no thôi cũng trở thành niềm khao khát cháy bỏng, song để có được nó, họ phải chịu cảnh nhục nhã, bị khinh rẻ. Nam Cao đã miêu tả cái đói không chỉ như một hiện tượng sinh lý mà là nỗi đau tinh thần, là biểu tượng cho sự bế tắc của kiếp người nghèo. Xã hội bất công khiến người nông dân bị dồn ép đến tận cùng, sống không ra sống, chết cũng chẳng được yên. Đằng sau câu chuyện “một bữa no” là tiếng kêu thống thiết về quyền được sống như một con người.
Trong Tư cách mõ, Ngô Tất Tố lại lột tả thân phận con người bị chà đạp về nhân phẩm. Người “mõ” không chỉ nghèo đói mà còn bị xem thường, bị tước đoạt cả “tư cách làm người”. Cái tên “tư cách mõ” vốn đã là một sự mỉa mai chua chát. Anh mõ dù có chăm chỉ, trung thực đến đâu cũng không được coi trọng, bởi thân phận anh gắn liền với sự hèn kém, tủi nhục. Qua giọng văn sắc sảo, châm biếm, Ngô Tất Tố đã phơi bày bản chất tàn bạo, vô nhân đạo của xã hội phong kiến, đồng thời bày tỏ lòng thương cảm sâu sắc cho những kiếp người bị chôn vùi trong bất công.
Cả Nam Cao và Ngô Tất Tố đều có chung một điểm nhìn nhân đạo: hướng về người nông dân – những con người nhỏ bé nhưng đáng thương và đáng trân trọng. Nếu Nam Cao khai thác bi kịch của cái đói và sự tha hóa tinh thần, thì Ngô Tất Tố lại đi sâu vào bi kịch bị xúc phạm nhân phẩm. Dù ở khía cạnh nào, người nông dân vẫn hiện lên với hình ảnh khổ đau, bị áp bức, song qua ngòi bút của hai nhà văn, họ vẫn giữ lại chút ánh sáng của lòng tự trọng, của khát vọng được sống tử tế.
Hai đoạn trích đều là minh chứng tiêu biểu cho giá trị hiện thực và nhân đạo của văn học trước Cách mạng. Hiện thực ấy là bức tranh tối tăm, nghẹt thở của đời sống người dân nghèo, còn nhân đạo là tiếng nói thức tỉnh, là lời kêu gọi thay đổi xã hội. Chính những trang viết ấy đã góp phần chuẩn bị về mặt tư tưởng cho sự ra đời của văn học cách mạng sau này.
Với Một bữa no và Tư cách mõ, Nam Cao và Ngô Tất Tố đã khắc họa chân thực số phận bi đát của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Hai tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực tàn khốc của xã hội cũ mà còn thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc của các nhà văn – những người đã dùng ngòi bút để bảo vệ phẩm giá con người. Từ nỗi khổ của những kiếp người bị đày đọa, ta càng thêm trân trọng giá trị của tự do, của cuộc sống mới mà Cách mạng mang lại cho nhân dân lao động.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trong nền văn học Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám, người nông dân luôn là đối tượng được các nhà văn khai thác sâu sắc về cuộc sống và thân phận. Qua hai đoạn trích này, ta thấy được sự tương đồng và khác biệt trong cách thức thể hiện thân phận người nông dân trước cách mạng tháng Tám, cũng như sự khắc nghiệt của xã hội phong kiến, thực dân.
Trước hết, trong đoạn trích “Một bữa no”, Ngô Tất Tố đã khắc họa một bức tranh sinh động về cuộc sống của người nông dân nghèo khổ, bị áp bức, bóc lột tàn nhẫn dưới ách thống trị của thực dân và phong kiến. Nhân vật ông Cửu trong tác phẩm đại diện cho tầng lớp nông dân nghèo trong xã hội Việt Nam lúc bấy giờ. Ông Cửu và gia đình sống trong cảnh nghèo khó, ngày ngày phải làm lụng vất vả để kiếm sống. Mặc dù lao động cật lực, nhưng họ vẫn không đủ ăn no, phải chịu cảnh đói nghèo triền miên. Điều này được thể hiện qua chi tiết ông Cửu ăn bữa cơm đạm bạc, với một bát cơm lưng chén, kèm theo là nỗi khát khao một bữa ăn no đủ nhưng không thể thực hiện được vì sự nghèo khó.
Tuy nhiên, trong đoạn trích “Tư cách mõ” của Vũ Trọng Phụng, hình ảnh người nông dân lại được thể hiện qua một nhân vật khác, đó là chú Mõ. Chú Mõ là một người nông dân hiền lành, chân chất, nhưng cuộc sống của chú lại gắn liền với nỗi khổ đau khi bị tầng lớp thượng lưu, đặc biệt là các quan lại, áp bức, chèn ép. Chú Mõ là biểu tượng cho những người nông dân thấp cổ bé miệng trong xã hội phong kiến, luôn phải sống dưới sự thống trị của những thế lực thống trị và luôn phải chịu đựng sự khinh miệt từ những người quyền lực. Sự đau khổ của chú Mõ không chỉ là nỗi khổ của thân phận người nông dân mà còn là sự bức bách, đàn áp tinh thần của một lớp người luôn bị đè nén và không có quyền lên tiếng.
Mặc dù có sự khác biệt trong cách thể hiện, nhưng cả hai đoạn trích đều chỉ rõ một điều: thân phận người nông dân trước cách mạng tháng Tám là một thân phận đầy đau khổ, bị áp bức và không có tiếng nói. Trong tác phẩm của Ngô Tất Tố, nỗi khổ của người nông dân được thể hiện qua bức tranh nghèo đói, còn trong tác phẩm của Vũ Trọng Phụng, nỗi khổ đó lại là sự bức bách về tinh thần, khi người nông dân phải chịu đựng sự khinh miệt từ những kẻ thống trị.
Ngoài ra, một điểm chung nữa là sự cam chịu của người nông dân. Dù trong hoàn cảnh nào, họ cũng chỉ biết sống trong sự bất lực, không thể vùng dậy, phản kháng lại những bất công. Người nông dân trong “Một bữa no” chỉ biết chịu đựng đói nghèo, còn người nông dân trong “Tư cách mõ” phải nhẫn nhịn trước sự khinh bỉ của kẻ quyền thế. Tuy nhiên, trong cả hai tác phẩm, ta cũng thấy sự phản kháng ngầm của những con người ấy. Chính sự khổ cực, sự chịu đựng lâu dài đã khiến họ bắt đầu nhận ra rằng chỉ có đấu tranh mới có thể thay đổi số phận.
Qua hai đoạn trích “Một bữa no” và “Tư cách mõ”, chúng ta thấy rõ sự khắc nghiệt của cuộc sống người nông dân trước Cách mạng tháng Tám. Mặc dù vậy, trong họ vẫn tồn tại một khát khao cháy bỏng về một cuộc sống công bằng và tự do, điều này sẽ được thể hiện rõ hơn trong cuộc cách mạng sau này.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin