

Viết BÀI VĂN phân tích nhân vật người mẹ trong vết sẹo của mẹ
Cấm:chép mạng,chatgpt
gấp nha mn
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Vết sẹo của mẹ là một truyện ngắn rất hay về tình mẫu tử. Tác phẩm tập trung khai thác một tình huống đời thường qua đó làm nổi bật tính cách của nhân vật người mẹ. Đó là một người mẹ giàu tình yêu thương con, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng vì con.
Trước hết tác phẩm sử dụng một cốt truyện rất đời thường: một người mẹ xinh đẹp với gương mặt có vết sẹo dài trùm kín cả nửa mặt phải. Đứa con luôn cảm thấy xấu hổ vì gương mặt đặc biệt của mẹ mình nhưng không bao giờ hỏi mẹ xem lý do vì sao lại có vết sẹo ấy. Trong một lần họp phụ huynh cậu bé ấy xấu hổ trốn trong một góc vì sợ người khác nhận ra đấy là mẹ mình, vì xấu hổ với gương mặt sẹo của mẹ. Nhưng câu chuyện của mẹ với cô giáo đã khiến cậu vô cùng bất ngờ. Hoá ra vết sẹo ấy là hậu quả do một lần người mẹ cứu con trong đám cháy. Từ trong góc lớp cậu bé ấy chạy ra ôm chầm lấy mẹ và nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày, dường như cảm nhận được tất cả tình yêu thương của mẹ dành cho mình.
Khai thác tình huống truyện đời thường ấy nhà văn đã tập trung làm nổi bật những nét đặc điểm tính cách của nhân vật. Trước hết người mẹ ấy là người phụ nữ thật bất hạnh. Tuy có gương mặt đẹp, phúc hậu nhưng lại có vết sẹo chạy dài trên má, khiến gương mặt ấy thật đặc biệt. Hẳn là người phụ nữ ấy đã rất xấu hổ với gương mặt đặc biệt ấy của mình. Với người phụ nữ cái quý giá nhất chính là sắc đẹp thế nhưng người mẹ ấy đã không còn và luôn phải sống trong xấu hổ với gương mặt sẹo. Ngay cả đứa con trai của người phụ nữ ấy cũng vô cùng xấu hổ với gương mặt của mẹ.
Nhưng tình huống bất ngờ đã xảy ra, trong một buổi họp phụ huynh nhân vật đã đến trường để họp cho con. Thế là bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào người mẹ, ai cũng thắc mắc với vết sẹo to đùng trên gương mặt mẹ. Đứa trẻ xấu hổ trốn trong một góc lớp không muốn ai biết được đó là mẹ mình. Cô giáo đã hỏi chuyện và sự thật được hé lộ gương mặt sẹo ấy là do mẹ đã dũng cảm lao vào biển lửa cứu con trong một tai nạn. Mẹ kể và luôn tự nói với lòng mình rằng chưa bao giờ xấu hổ với gương mặt có sẹo này. Và người đọc tin kể cả đánh đổi cả sinh mạng thì người mẹ ấy cũng sẵn sàng để con được sống. Điều đó chứng tỏ tình yêu thương bao la, sự hy sinh của mẹ dành cho con. Tình cảm ấy có thể vượt lên cả ranh giới sinh tử, chiến thắng cả thần chết.
Nhân vật được xây dựng qua ngoại hình đặc biệt với gương mặt xinh đẹp nhưng lại có vết sẹo che toàn bộ gương mặt bên phải. Chính vết sẹo ấy là điểm thu hút để người đọc tìm hiểu, khám phá để phát hiện những nét phẩm chất của nhân vật. Đồng thời nhà văn còn đặt vào một tình huống cụ thể để nhân vật bộc lộ những phẩm chất tính cách tuyệt vời: yêu thương con vô hạn, sẵn sàng hy sinh để con được sống.
Người mẹ trong câu chuyện mang tính chất điển hình là hình bóng của tất cả những người mẹ trong xã hội, hội tụ những phẩm chất của tất cả những người mẹ khác: tần tảo, yêu con, sẵn sàng hy sinh tất cả vì con. Xây dựng nhân vật người mẹ nhà văn còn thức tỉnh trong mỗi người tình yêu to lớn và sự biết ơn dành cho mẹ.
Tác phẩm được khép lại bằng một hình ảnh thật ấm áp: đứa con ôm chặt mẹ vào lòng và cảm nhận được hơi ấm của tình mẹ. Chúng ta hẳn đều cảm phục sự hy sinh vĩ đại mà người mẹ trong câu chuyện vết sẹo đã dành cho con mình. Nhà văn cũng muốn gửi gắm thông điệp ý nghĩa đến bạn đọc thông qua nhân vật: hãy luôn biết ơn những người đã có công sinh thành dưỡng dục mình, bởi đó là gốc rễ để hình thành nhân cách trong mỗi con người.
Bu
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Truyện ngắn "Vết sẹo của mẹ" là một tác phẩm cảm động, gợi lên những suy ngẫm sâu sắc về tình mẫu tử. Trong đó, nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng của sự hy sinh, tình yêu thương vô điều kiện và lòng bao dung dành cho con. Qua hình ảnh người mẹ, tác phẩm không chỉ khắc họa vẻ đẹp của tình mẫu tử mà còn khiến người đọc cảm nhận sâu sắc về giá trị của gia đình.
Người mẹ trong "Vết sẹo của mẹ" mang trên mình một vết sẹo – không chỉ là dấu vết trên thân thể, mà còn là dấu ấn của tình yêu và sự hy sinh vì con. Vết sẹo ấy không chỉ là sự đau đớn về thể xác mà còn là minh chứng sống động cho lòng can đảm và bản năng làm mẹ. Khi con gặp nguy hiểm, bà không ngần ngại lao vào để cứu con, bất chấp sự tổn thương mà mình phải chịu. Hành động ấy thể hiện tình yêu thương sâu sắc của bà, một tình yêu không màng đến bản thân, chỉ cần con được an toàn.
Bên cạnh sự hy sinh, người mẹ còn hiện lên với hình ảnh giàu lòng bao dung và nhân hậu. Dù con không hiểu hết giá trị của những vết sẹo ấy, đôi khi còn buông lời trách móc hoặc không để ý đến cảm xúc của mẹ, bà vẫn im lặng, không trách con mà luôn yêu thương, chăm sóc. Điều này thể hiện sự nhẫn nại và bao dung của người mẹ – những phẩm chất mà chỉ có tình mẫu tử thiêng liêng mới có thể mang lại.
Không chỉ dừng lại ở hành động, hình ảnh người mẹ còn được khắc họa qua những chi tiết bình dị trong đời thường. Bà làm việc không ngừng nghỉ để lo lắng cho con, chịu đựng mọi gian khổ mà không một lời than phiền. Từ những chi tiết nhỏ nhặt đó, người đọc cảm nhận được một tình yêu âm thầm nhưng mãnh liệt, lớn lao mà người mẹ dành cho con mình.
Vết sẹo trên cơ thể người mẹ không chỉ là một dấu ấn vật lý mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử cao đẹp. Nó nhắc nhở người con và cả người đọc rằng tình yêu thương của cha mẹ luôn hiện hữu, dù đôi khi nó âm thầm, lặng lẽ đến mức khó nhận ra. Qua nhân vật người mẹ, tác phẩm gửi gắm thông điệp sâu sắc: Hãy trân trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể, bởi tình cảm ấy là vô giá.
Nhân vật người mẹ trong "Vết sẹo của mẹ" không chỉ là hình ảnh của một người phụ nữ với tình yêu thương vô bờ bến, mà còn là biểu tượng của tất cả những người mẹ trên thế gian. Qua câu chuyện, người đọc không chỉ xúc động mà còn thêm trân trọng những giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử trong cuộc đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trong ký ức mỗi con người, mẹ luôn là hiện thân dịu dàng và bao dung nhất. Dẫu cho năm tháng có phai mờ mọi điều, hình ảnh người mẹ vẫn luôn ở lại trong tim như một ánh sáng không tắt. Nhưng đôi khi, vẻ đẹp ấy không dễ nhận ra, bởi nó được giấu dưới những điều tưởng chừng thô ráp, sần sùi. Câu chuyện “Vết sẹo của mẹ” là một minh chứng xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng và vẻ đẹp tâm hồn của một người mẹ mang trên khuôn mặt mình dấu tích của sự hy sinh.
Người mẹ ấy hiện lên với một vẻ ngoài đặc biệt, khuôn mặt mang vết sẹo lớn che gần hết một bên. Dẫu từng là một người phụ nữ đẹp, giờ đây vẻ ngoài của bà đã bị lửa tàn phá. Thế nhưng điều khiến người ta xúc động không phải là khuôn mặt ấy, mà chính là ánh mắt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng và sự bình thản khi đối diện với bao ánh nhìn. Trong buổi họp phụ huynh đầu tiên của con, bà vẫn đến với một dáng vẻ điềm đạm, không giấu giếm cũng không né tránh. Bà không cố che vết sẹo, cũng không tỏ ra mặc cảm bởi điều bà mang theo không phải là nỗi xấu hổ mà là tình yêu thương con vô điều kiện.
Đằng sau vết sẹo ấy là một câu chuyện khiến người ta phải nghẹn ngào. Ngày ấy, khi ngôi nhà bị cháy, bà đã không chút do dự lao vào đám lửa đang bùng lên dữ dội. Trong khi mọi người hoảng sợ đứng ngoài, bà đã chạy vào bên trong, nơi có đứa con bé bỏng đang bị lửa vây quanh. Khi thấy xà nhà sắp đổ, bà đã dùng thân mình che chắn cho con. Sự lựa chọn ấy chỉ diễn ra trong một giây nhưng là kết quả của một tình yêu tích tụ cả đời. Vết bỏng để lại sẹo vĩnh viễn trên gương mặt, thế nhưng người mẹ chưa bao giờ oán than. Bà nhẹ nhàng kể lại chuyện cũ, đôi mắt vẫn dịu hiền và nói một câu giản dị mà sâu sắc: “Cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm”.
Không chỉ là một người mẹ dũng cảm, bà còn là một người mẹ bao dung và thấu hiểu. Bà biết con mình xấu hổ vì vết sẹo của mẹ. Nhưng bà không giận, không trách, cũng không buộc con phải nói lời xin lỗi. Bà chỉ im lặng, chấp nhận ánh nhìn lánh xa và sự lẩn tránh của con như một phần tất yếu trong hành trình làm mẹ. Chính sự bao dung ấy càng khiến ta cảm phục. Người mẹ trong truyện không chỉ đẹp trong hành động mà còn đẹp trong cả tấm lòng. Bà yêu con bằng một tình yêu lặng thầm, không cần được đền đáp, không cần được tung hô, chỉ cần con bình yên lớn lên.
Và tình yêu ấy cuối cùng cũng chạm đến trái tim đứa trẻ. Cậu bé ban đầu chỉ biết lẩn tránh ánh mắt bạn bè, xấu hổ vì khuôn mặt mẹ. Nhưng khi nghe mẹ kể chuyện với cô giáo, cậu như bừng tỉnh. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, đôi tay nhỏ bé ôm lấy người mẹ với tất cả sự xúc động và ăn năn. Cậu nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm ấy, như muốn níu giữ lại yêu thương như muốn xóa nhòa những phút giây vô tâm. Đó là giây phút thiêng liêng, khi đứa con thực sự hiểu thế nào là mẹ, thế nào là hy sinh, thế nào là yêu thương không điều kiện.
Người mẹ trong câu chuyện không phải là hình ảnh xa vời mà là bóng dáng quen thuộc trong đời sống mỗi chúng ta. Có thể mẹ không mang trên mặt một vết sẹo lớn, nhưng mẹ đã có biết bao “vết sẹo” âm thầm khác. Đó là những đêm thức trắng, những lần chạy mưa đón con, những giọt mồ hôi đẫm áo trong công việc vất vả, những nỗi buồn không tên mà mẹ giấu vào im lặng. Những “vết sẹo” ấy không ai nhìn thấy, nhưng lại là minh chứng rõ nhất cho tình mẫu tử bao la.
Câu chuyện “Vết sẹo của mẹ” là một bản tình ca lặng lẽ về tình yêu thương lớn lao mà một người mẹ dành cho con. Đó là lời nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng mẹ, biết yêu mẹ không chỉ khi mẹ đẹp, khi mẹ mạnh mẽ mà cả khi mẹ yếu đuối, khi mẹ mang những vết thương của thời gian. Bởi có những vết sẹo không phải là nỗi đau mà là bằng chứng của tình yêu sâu đậm nhất đời.
Bảng tin