

Đọc văn bản và trả lời các câu hỏi sau
MUA KÍNH
Anh nọ dốt đặc cán mai, thấy các ông già bà cả mang kính xem sách, bắt chước ra chợ hỏi mua một đôi. Vào hiệu, bảo chủ hiệu đem ra cho anh ta chọn.
Anh ta đeo kính vào, lấy cuốn lịch đem theo ra xem, xem xong lại bảo chủ hiệu cho chọn đôi khác. Chủ hiệu chiều ý, chọn cho anh ta năm sáu đôi, nhưng đôi nào anh ta cũng không ưng ý. Chủ hiệu bèn chọn một đôi tốt nhất trong hiệu đưa ra. Anh ta đeo vào, lại lấy cuốn lịch ra xem, vẫn lắc đầu chê xấu. Chủ hiệu lấy làm lạ, liếc thấy anh ta cầm cuốn lịch ngược mà xem, sinh nghi, liền hỏi:
– Sao đôi nào cũng chê xấu cả?
Anh ta đáp:
– Xấu thì bảo xấu chứ sao! Kính tốt thì tôi đã xem chữ được rồi!
Chủ hiệu nói:
– Hay là ông không biết chữ?
Anh ta đáp:
– Biết chữ thì đã không cần mua kính.
Câu hỏi:
Câu 3: Nghĩa tường minh và hàm ẩn trong câu: "Biết chữ thì đã không cần mua kính" là gì?
Câu 5: Nhận xét về ngôn ngữ, bối cảnh, thủ pháp gây cười trong văn bản?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 3:
+Nghĩa tường minh: Người đàn ông thừa nhận mình không biết chữ, vì nếu biết chữ, anh ta sẽ không cần mua kính để "xem sách"
+Nghĩa hàm ẩn: Câu nói thể hiện sự thiếu hiểu biết của nv ''Anh ta''. Anh ta không nhận thức được rằng kính chỉ hỗ trợ người có vấn đề về thị lực chứ không giúp người không biết chữ "nhìn thấy chữ". Điều này cũng gián tiếp phê phán sự lố bịch, bắt chước thiếu suy nghĩ của một số người.
Câu 5:
+Ngôn ngữ đơn giản, gần gũi, mang tính đời thường. Các câu thoại ngắn gọn, dí dỏm, phù hợp với tính cách của nhân vật.
+Bối cảnh câu chuyện diễn ra tại một cửa hiệu kính, nơi người đàn ông không biết chữ lại đi mua kính để "xem chữ". Điều này làm nổi bật sự phi lý và hài hước của tình huống.
_Thủ pháp gây cười:
+Sự đối lập: Người không biết chữ lại đi mua kính đọc sách.
+Tình huống phi lý: Anh ta cầm cuốn lịch ngược để xem, anh ta chê kính xấu và mua kính để ''xem sách''
+Lời thoại hóm hỉnh: Câu "Biết chữ thì đã không cần mua kính" vừa vô lý vừa mang ý nghĩa mỉa mai.
#sugasjin
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Câu 3
"Biết chữ thì đã không cần mua kính"
⇒ Nghĩa tường minh: Câu nói của anh ta có nghĩa đơn giản rằng nếu anh biết chữ, thì sẽ không cần phải mua kính để giúp mình nhìn rõ chữ, bởi vì việc nhìn chữ rõ là một điều dễ dàng nếu đã biết chữ.
⇒ Nghĩa hàm ẩn: Câu nói này ẩn chứa sự ngây ngô, khôi hài và thiếu hiểu biết của anh ta. Anh ta tưởng rằng chỉ cần đeo kính là có thể đọc được chữ mà không cần phải học cách nhận diện chữ. Câu nói phản ánh sự thiếu hiểu biết về bản chất của việc đọc và học chữ, đồng thời tạo ra sự mâu thuẫn giữa việc sử dụng kính và việc biết chữ.
Câu 5
Ngôn ngữ:
Ngôn ngữ trong văn bản này mang tính chất giản dị, tự nhiên, nhưng lại rất phù hợp để tạo ra sự hài hước. Câu nói của nhân vật chính thể hiện sự ngây ngô, không hiểu biết, và hài hước một cách chân thật. Cách dùng từ "xấu thì bảo xấu" hay "biết chữ thì đã không cần mua kính" thể hiện sự ngây ngô của anh ta, khiến cho người đọc vừa thấy buồn cười vừa cảm thấy thú vị.
Bối cảnh:
Bối cảnh của câu chuyện diễn ra tại một hiệu kính, nơi anh ta đến mua kính vì nghĩ rằng kính sẽ giúp mình đọc được sách. Bối cảnh này tạo ra sự mâu thuẫn giữa mong muốn của anh ta mua kính để đọc chữ và sự thực là anh ta không biết chữ. Sự ngớ ngẩn này khiến tình huống trở nên hài hước.
Thủ pháp gây cười:
- Sự mâu thuẫn giữa suy nghĩ và hành động của nhân vật.
- Tình huống dở khóc dở cười: Anh ta đi mua kính mà không hiểu rằng mình cần biết chữ trước khi có thể đọc được.
- Lời đối thoại ngắn gọn và sự hiểu lầm ngữ cảnh
- Yếu tố châm biến để phê phán sự thiếu hiểu biết của nhân vật, khiến người đọc vừa cười vừa suy ngẫm về sự ngớ ngẩn trong hành động của anh ta.
Bảng tin