

Cả đời ra bể vào ngòi Mẹ như cây lá giữa trời gió rung Cả đời buộc bụng thắt lưng Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng Đường đời còn rộng thênh thang Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương
Bátcơmvànắngchansương Đói no con mẹsẻnhườngchonhau Mẹrabớigióchâncầu Tìmcâuhátđãtừlâudậpvùi…
Câu 1. Vănbảntrênthuộcthểthơgì? Câu 2. Vănbảntrêncómấytừláy?Ghilại ? Câu 3. Gọi tên biện pháp tutừđượcsửdụngtrongcâuthơ: “Mẹnhưtằmnhảbỗngdưngtơvàng” ?Nêutácdụng ? Câu 4.Từvănbảntrên, vớibổnphậnlàm con, emsẽlàmgìđểđáplạitìnhcảmyêuthươngcủa cha mẹdànhchoem? (Vậndụngbằngmộtđoạnvăn) II. VIẾT (4.0) Kểvềmộttrảinghiệmkhông may mắnkhiếnemnhớmãi.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Gửi ạ :
Câu 1:
Đáp án: Thơ lục bát.
$\Rightarrow$Giải thích: Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát, một thể thơ truyền thống của Việt Nam, với câu 6 chữ xen kẽ câu 8 chữ.
Câu 2:
Đáp án: Các từ láy trong bài thơ : thênh thang, trắng trời, chan chứa.
$\Rightarrow$Tác dụng: Các từ láy tạo nên âm điệu nhịp nhàng, gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận sâu sắc hơn về tình mẫu tử.
Câu 3:
Đáp án: Biện pháp tu từ so sánh.
$\Rightarrow$Tác dụng:
+So sánh mẹ với con tằm nhả tơ, thể hiện sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ của người mẹ vì con.
+Qua đó, nhấn mạnh công lao to lớn của mẹ đối với con cái.
+Tạo nên hình ảnh thơ đẹp, giàu ý nghĩa.
Câu 4:
"Bài thơ "Mùa Thu Hà Nội" của Nguyễn Đình Thi đã gợi lên trong tôi bao cảm xúc sâu lắng về tình yêu quê hương đất nước. Qua những hình ảnh thơ mộng, trữ tình, tác giả đã vẽ nên một bức tranh mùa thu Hà Nội thật đẹp và ấm áp. Đọc bài thơ, tôi không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn nghĩ đến công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Cha mẹ như những cơn mưa thu dịu mát, tưới tắm cho tâm hồn tôi. Tình yêu thương của họ giống như những chiếc lá vàng rơi, nhẹ nhàng bao bọc lấy tôi. Để đáp lại tình cảm sâu sắc ấy, tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, nghe lời ông bà, cha mẹ. Mỗi khi đạt được thành tích cao, tôi sẽ dành tặng những bông hoa tươi thắm nhất cho mẹ, những cái ôm thật chặt cho cha. Bên cạnh đó, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện cùng bố mẹ, chia sẻ với họ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Tôi sẽ giúp đỡ bố mẹ làm những việc nhà nhỏ bé như rửa bát, quét nhà, lau nhà... Những việc làm tưởng chừng như đơn giản ấy lại thể hiện tấm lòng biết ơn của tôi đối với cha mẹ. Tôi cũng sẽ cố gắng trở thành một người con ngoan, một người cháu hiếu thảo. Tôi sẽ luôn nhớ đến những lời dạy bảo của ông bà, cha mẹ và cố gắng sống sao cho xứng đáng với sự kỳ vọng của họ. Tôi hiểu rằng, không có cách nào để đền đáp hết công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Nhưng tôi sẽ luôn cố gắng hết mình để làm cho cha mẹ vui lòng. Bởi vì, hạnh phúc của cha mẹ chính là hạnh phúc của tôi."
II. Phần viết
Có những kỷ niệm đẹp đẽ mà ta luôn muốn giữ gìn, nhưng cũng có những trải nghiệm đau lòng mà ta muốn quên đi. Với tôi, kỷ niệm về một ngày mưa tầm tã đã để lại trong lòng tôi một vết sẹo sâu đậm. Đó là ngày mà tôi đã hiểu lầm người bạn thân nhất của mình.
Hôm đó, trời đổ mưa tầm tỏa. Cả lớp tôi co ro trong góc lớp, ai cũng mong chờ giờ ra về để nhanh chóng được về nhà. Trong lúc chờ đợi, tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của Nam và Linh. Nam nói về một bài kiểm tra sắp tới và có vẻ như cậu ấy đang nhờ Linh giúp đỡ. Tôi nghe thấy Nam nói: "Mình không hiểu bài này lắm, cậu giúp mình chút nhé." Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu tôi. Tôi bắt đầu nghi ngờ Nam đang gian lận.
Tan học, tôi tìm gặp Nam và chất vấn cậu ấy. Tôi nói với Nam rằng tôi đã nghe thấy cuộc nói chuyện của cậu ấy với Linh và cho rằng cậu ấy đang không trung thực. Nam sững sờ nhìn tôi, rồi cậu ấy cười chua chát. "Mình không ngờ cậu lại nghĩ như vậy về mình," Nam nói. "Mình chỉ nhờ Linh giúp mình một vài chỗ mình chưa hiểu rõ thôi, chứ mình không hề có ý định gian lận."
Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và ân hận. Tôi đã vội vàng kết tội Nam mà không hề tìm hiểu sự thật. Lời nói của tôi đã làm tổn thương cậu ấy rất nhiều. Sau hôm đó, tình bạn giữa chúng tôi trở nên căng thẳng. Chúng tôi không còn thân thiết như trước nữa.
Mỗi khi trời mưa, tôi lại nhớ đến ngày hôm đó. Tôi tự trách mình đã quá nông nổi và thiếu suy nghĩ. Tôi đã đánh mất một người bạn tốt chỉ vì một sự hiểu lầm ngớ ngẩn. Qua trải nghiệm này, tôi rút ra được bài học rằng chúng ta không nên vội vàng kết luận về một người nào đó mà chưa có bằng chứng xác thực. Chúng ta cần phải lắng nghe ý kiến của người khác và đặt mình vào vị trí của họ để hiểu rõ hơn về tình huống.
Tôi đã cố gắng xin lỗi Nam nhưng mọi thứ đã không thể quay trở lại như trước. Dù vậy, tôi vẫn luôn trân trọng tình bạn của chúng tôi và hy vọng rằng một ngày nào đó, chúng tôi sẽ có cơ hội làm lại từ đầu.
Chúc bạn học tốt !
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin