

Viết bài văn kể về 1 kỉ niệm sâu sắc của em với người thân trong gia đình
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Bài văn kể về một kỉ niệm sâu sắc của em với người thân trong gia đình
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm đặc biệt với những người thân yêu trong gia đình. Với em, kỷ niệm sâu sắc nhất là những lần cùng mẹ làm bánh vào những dịp lễ Tết. Dù chỉ là những khoảnh khắc nhỏ, nhưng nó luôn đọng lại trong trái tim em như một phần không thể thiếu của tuổi thơ.
Kỷ niệm đó xảy ra vào dịp Tết Nguyên Đán năm ngoái. Mẹ em quyết định làm bánh chưng để cúng tổ tiên và đã gọi em vào cùng làm. Lúc đó, em chỉ mới mười tuổi, chưa hề biết gì về cách làm bánh, nhưng mẹ bảo em "Cứ làm theo mẹ, rồi sẽ biết." Em vui vẻ đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nhiều bỡ ngỡ.
Mẹ chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu: gạo nếp, thịt lợn, đậu xanh, lá dong và những gia vị khác. Mẹ bắt đầu hướng dẫn em từng bước một. Đầu tiên, mẹ rửa lá dong thật sạch rồi cắt thành từng đoạn nhỏ để chuẩn bị gói. Mẹ bảo em lấy tay nhúng vào nước để gói bánh dễ dàng hơn. Mẹ cẩn thận xếp từng lớp gạo, đậu xanh và thịt, rồi gói chặt tay để bánh được chắc chắn. Em cố gắng làm theo nhưng vẫn không gói được đều và đẹp như mẹ. Tuy vậy, mẹ không hề phàn nàn, chỉ mỉm cười và bảo em: "Lần sau sẽ làm tốt hơn, quan trọng là mình làm bằng cả tấm lòng."
Khi những chiếc bánh được gói xong, mẹ và em cùng nhau luộc bánh trong một nồi lớn. Hơi nước bốc lên thơm lừng, khiến cả nhà đều ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của Tết. Trong suốt những giờ phút đó, mẹ không chỉ dạy em cách làm bánh mà còn kể cho em nghe về những truyền thống của gia đình, về những câu chuyện xưa cũ mà mẹ từng nghe từ bà. Những câu chuyện ấy làm em cảm thấy như mình đang sống lại trong một thế giới rất đặc biệt, nơi tình cảm gia đình được vun đắp qua từng thế hệ.
Sau một ngày làm bánh, cả gia đình quây quần bên nồi bánh chưng nóng hổi. Dù những chiếc bánh của em không được hoàn hảo như mẹ, nhưng niềm vui và tự hào trong ánh mắt của mẹ khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Mẹ bảo em: "Dù thế nào, chỉ cần làm với tất cả trái tim, thì mọi thứ sẽ trở nên ý nghĩa." Lời nói ấy vẫn vang vọng trong tâm trí em, giúp em hiểu rằng những việc dù nhỏ bé nhưng được làm bằng tình yêu thương thì sẽ luôn đáng trân trọng.
Kể từ đó, mỗi khi nhìn thấy bánh chưng trên mâm cỗ Tết, em lại nhớ về những kỷ niệm với mẹ, nhớ về những giờ phút gói bánh, kể chuyện bên bếp lửa. Đó là những ký ức vô giá mà em sẽ mãi khắc ghi trong trái tim, là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến của mẹ và gia đình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tôi còn nhớ một kỉ niệm sâu sắc về mẹ trong tuổi thơ của mình. Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, bị cô giáo bắt gặp. Cô đã kiểm điểm nhóm chúng tôi trước cả lớp và nói rằng sẽ trao đổi với phu huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng thì chẳng cảm thấy có lỗi. Sau khi cô giáo đến nhà và trao đổi xong, mẹ đã gọi tôi đến và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi. Sau kỷ niệm lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu, thì đối với mẹ cũng có thể tha thứ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin