

Sự vô cảm là gì? Theo từ nguyên, nó có nghĩa là “không có cảm xúc.” Đó là một trạng thái lạ lùng và trái tự nhiên, một trạng thái mà trong đó đường ranh giữa sáng và tối, bình minh và hoàng hôn, tội ác và hình phạt, tàn bạo và nhân đạo, tốt và xấu bị mờ đi. Tiến trình của vô cảm và những hậu quả không thể tránh được của nó là gì? Vô cảm có phải là một triết lý sống hay không? Có cái gọi là triết lý vô cảm hay không? Liệu ta có thể xem vô cảm là một đức tính không? Có phải đôi lúc chúng ta cũng cần áp dụng vô cảm để giữ cho mình không bị hóa điên, để sống một cách bình thường, để thưởng thức một bữa ăn và cốc rượu ngon, khi thế giới quanh ta đang trải qua những biến động tang thương? Ở đó, đằng sau những cánh cổng đen của trại tập trung Auschwitz, cảnh tượng thê thảm nhất là cảnh của những tù nhân vẫn thường được gọi là “người Hồi giáo.” Quấn mình trong những tấm chăn rách nát, họ ngồi hay nằm trên mặt đất, mắt nhìn trừng trừng vào cõi không, họ không biết họ là ai và đang ở đâu - họ là những người xa lạ với môi trường chung quanh. Họ không còn cảm thấy đau đớn, đói, khát nữa. Họ không sợ gì nữa. Họ không cảm gì nữa. Họ đã chết rồi mà chưa biết đó thôi. Được nuôi dưỡng trong truyền thống Do Thái giáo, một số người trong chúng tôi cảm thấy rằng bị nhân loại từ bỏ chưa phải là điều chung cục. Chúng tôi cảm thấy rằng bị Chúa từ bỏ còn đáng sợ hơn là bị hình phạt của Ngài. Thà là chịu hình phạt của một Thượng Đế bất công còn hơn là có một Đấng Tối cao vô cảm. Đối với chúng tôi, bị Chúa chối từ là một hình phạt nặng nề hơn là trở thành nạn nhân của cơn thịnh nộ của Ngài. Người ta có thể sống xa Thượng Đế, nhưng không thể sống ở bên ngoài Thượng Đế. Thượng Đế ở cùng với chúng ta ở bất cứ nơi đâu. Ngay cả trong cơn khốn khổ. Ngay cả trong khi đau đớn. Nói cách khác, vô cảm trước sự đau khổ của đồng loại chính là điều làm cho con người trở nên bất nhân. Vô cảm, thực ra, còn nguy hiểm hơn là thù hận và giận dữ. Sự giận dữ có khi cũng là nguồn cảm hứng của sáng tạo. Trong cơn giận, ta có thể viết lên những vần thơ tuyệt bút hay những bản hòa tấu tuyệt hảo. Ta đang tạo ra một điều gì đó đặc biệt cho nhân loại vì ta đang nổi giận trước những bất công mà ta đang chứng kiến. Nhưng sự vô cảm không bao giờ tạo nên sự sáng tạo. Ngay cả cơn thù ghét cũng có lúc tạo ra tác động. Vì thù ghét, ta chống lại nó. Ta phản đối nó. Ta vô hiệu hóa nó. Sự vô cảm không gợi ra được một sự đáp ứng nào từ người khác. Sự vô cảm không phải là một sự đáp ứng. Sự vô cảm không phải là sự khởi đầu; nó là sự kết liễu. Và, vì vậy, sự vô cảm luôn luôn là bạn hữu của kẻ thù, vì nó làm lợi cho kẻ áp bức hung hăng, chứ không phải cho nạn nhân của những kẻ này; những kẻ mà nỗi đau được phóng đại lên nhiều lần khi họ cảm thấy bị quên lãng. Người tù chính trị ở trong xà-lim, những trẻ em đói khát, những người tị nạn vô tổ quốc - những người mà nếu ta không ngó ngàng gì đến cảnh ngộ của họ, nếu ta không cất đi nỗi cô đơn của họ chỉ bằng họ một tia hy vọng thôi, thì chính ta đã xua đuổi họ ra khỏi ký ức của nhân loại. Và khi khước từ nhân tính của họ, ta đã phản bội nhân tính của chính mình. Ở chốn mà tôi đã ra đi, xã hội chỉ gồm có ba loại người: những kẻ sát nhân, nạn nhân, và những kẻ bàng quan. Trong những giờ phút đen tối nhất, bên trong những khu tập trung người Do Thái và trong những trại tử thần, chúng tôi đã cảm thấy bị bỏ rơi và quên lãng. Hôm nay tôi rất vui khi thấy bà Clinton nói rằng chúng ta đang tưởng niệm lại cái biến cố đó, cái thời kỳ đó, và bây giờ ta có Ngày Tưởng Niệm Nạn nhân của Trại Tập trung Đức Quốc Xã. c1:Tác giả mở đầu văn bản bằng:
A. dẫn chứng về một thiếu niên do Thái bị nhốt
B dẫn chứng về một thiếu niên do Thái phải lao động khổ sai
C dẫn chứng về một thanh niên Thái dạo chơi
D dẫn chứng về một thiếu niên do Thái tham gia chiến đấu
Câu2: phương thức biểu đạt trong đoạn mở đâu
C3:Đâu là minhchứng về sự vô cảm của mọi người
A hai cuộc đại chiến, nội chiến , Những cuộc ám sát, cuộc bất bình đẳng giới ,thảm kịch bom đạn , các trại trung tâm
B hai cuộc đại chiến, nội chiến , Những cuộc ám sát, những cuộc tắm máu, thảm kịch bom đạn , các trại trung tâm
C hai cuộc đại chiến, bạo lực trẻ em, Những cuộc ám sát, những cuộc tắm máu, thảm kịch bom đạn , các trại trung tâm
D hai cuộc đại chiến, nội chiến , phân biệt chủng tộc, những cuộc tắm máu, thảm kịch bom đạn , các trại trung tâm
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`@` `\ttcolor{sky}{Harukaa}`
`1.` Tác giả mở đầu văn bản bằng:
`->` `A.` Dẫn chứng về một thiếu niên do Thái bị nhốt
`-` Ở đó, đằng sau những cánh cổng đen của trại tập trung Auschwitz, cảnh tượng thê thảm nhất là cảnh của những tù nhân vẫn thường được gọi là “người Hồi giáo.”
`2.` Phương thức biểu đạt trong đoạn mở đầu
`->` Nghị luận
`-` DHNB: Sử dụng dẫn chứng, giải nghĩa từ khoá,...
`3.` Đâu là minh chứng về sự vô cảm của mọi người
`->` `B.` Hai cuộc đại chiến, nội chiến, những cuộc ám sát, những cuộc tắm máu, thảm kịch bom đạn ,các trại trung tâm
`-` Giải thích
`+` `A` loại vì không liên quan đến bất bình đẳng giới
`+` `B` chọn vì nếu chúng ta vô cảm sẽ là cuộc chiến đấu, tàn sát lẫn nhau, chẳng quan tâm đến điều gì xung quanh, chẳng cần nghĩ cho người khác
`+` `C` loại vì không liên quan đến bạo lực trẻ em
`+` `D` loại vì không liên quan đến phân biệt chủng tộc
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Câu 1:
Tác giả mở đầu văn bản bằng dẫn chứng về một thiếu niên Do Thái bị nhốt
Người Do Thái
Do Thái đã rơi vào trạng thái vô cảm, mất đi nhận thức và cảm xúc, và không còn ý thức được bản thân. Cảnh tượng này mô tả sự giam cầm khắc nghiệt, sự cô lập và tuyệt vọng đến mức họ trở nên vô cảm với chính nỗi đau của mình.
`->A`
Câu 2:
Phương thức biểu đạt: nghị luận kết hợp với tự sự
Câu 3:
Minh chứng về sự vô cảm: hai cuộc đại chiến, nội chiến , Những cuộc ám sát, những cuộc tắm máu, thảm kịch bom đạn , các trại trung tâm
`->B`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin