

Trong suốt năm tháng tuổi thơ có nhiều sự việc để lại trong em biết bao cảm xúc.Hãy viết một bài văn bộc lộ cảm xúc về một trong những sự việc đó( sự việc em bị ốm được mẹ chăm sóc)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án+Giải thích các bước giải:
Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người, có những khoảnh khắc đẹp đẽ, nhưng cũng có những kỷ niệm buồn, dễ khiến ta phải lòng hồi tưởng. Đối với tôi, một trong những sự việc in đậm trong tâm trí chính là khoảng thời gian tôi bị ốm và tình yêu thương của mẹ đã trải qua trong những ngày khó khăn ấy.
Hồi ấy, khi còn là một đứa trẻ, tôi thường rất nghịch ngợm. Một buổi chiều hè oi ả, tôi đã chạy nhảy, chơi đùa cùng bạn bè mà không hề nghĩ đến việc giữ gìn sức khỏe. Cuối cùng, cái giá phải trả cho sự bất cẩn đó chính là một cơn sốt cao. Cảm giác đầu tiên khi tôi nhận ra mình ốm là sự mệt mỏi tột cùng. Người tôi nóng như lửa, đầu đau như búa bổ, và tôi chỉ muốn nằm yên trên giường. Mẹ luôn là người đầu tiên nhận ra tình trạng của tôi. Khi nhìn thấy tôi nằm trên giường, đôi mắt mẹ thoáng hiện nét lo lắng. Mẹ vội vàng đến bên tôi, đặt tay lên trán tôi để kiểm tra nhiệt độ. Cảm giác bàn tay mẹ mát lạnh như một làn gió mát dịu dàng lướt qua, khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn phần nào. Mẹ nhanh chóng chuẩn bị thuốc và chăm sóc tôi bằng những lời động viên ân cần. Trong suốt những ngày tôi phải nằm một chỗ vì cơn bệnh, mẹ đã bên tôi không rời. Mỗi bữa ăn, mẹ đều lấy thìa khuấy cháo, đút cho tôi từng muỗng nhỏ. Đôi khi, mẹ còn ngồi bên cạnh, kể những câu chuyện cổ tích, để tôi quên đi cơn đau. Giọng nói của mẹ dịu dàng như bản nhạc ru êm ả, khiến tôi quên đi cảm giác khó chịu của sự bệnh tật. Có lẽ chính những câu chuyện ấy đã thắp lên trong tôi một hy vọng mới, rằng tôi sẽ sớm khỏe lại. Có lần, khi cơn sốt lên cao, tôi cảm thấy mệt mỏi và tuyệt vọng. Tôi đã rơi nước mắt, không phải vì đau đớn, mà vì sự yếu đuối của bản thân. Nhìn thấy tôi khóc, mẹ liền ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về và thì thầm: “Con là một chiến binh mạnh mẽ. Con sẽ vượt qua được thôi.” Những lời mẹ nói như một liều thuốc tinh thần quý giá, khiến tôi cảm thấy được trân trọng và yêu thương. Sau những ngày dài vật lộn với căn bệnh, tôi cuối cùng cũng đã khỏe lại. Khi nhìn thấy tôi nhoẻn miệng cười, mẹ cũng vui mừng khôn xiết. Mẹ đã nấu một bữa ăn ngon lành và chúng tôi đã cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc tràn đầy niềm vui. Lúc đó, tôi nhận ra rằng, tình yêu thương của mẹ chính là nguồn sức mạnh lớn lao nhất, giúp tôi vượt qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời. Giờ đây, khi đã lớn hơn, mỗi khi nhớ về khoảng thời gian đó, tôi không chỉ cảm nhận sự yếu đuối của bản thân mà còn là sức mạnh của tình mẫu tử. Sự chăm sóc, yêu thương của mẹ không chỉ là những bữa ăn, những lời động viên mà còn là sự hy sinh không điều kiện. Tôi biết rằng, dù cuộc sống có làm tôi gặp khó khăn đến đâu, thì tình yêu của mẹ luôn là ánh đèn soi sáng hướng đi của tôi.
Sự việc bị ốm đã dạy tôi nhiều bài học quý giá về tình yêu thương và sự quan tâm. Tôi sẽ mãi mãi giữ trong lòng hình ảnh mẹ ân cần, dịu dàng bên giường bệnh, và tình yêu thương to lớn mà mẹ dành cho tôi sẽ theo tôi suốt cuộc đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin
0
-1525
5
chưa đc 30 giây đã song
92
318
93
dùng latex
0
-1525
5
latex kiểu j điêu à
92
318
93
ko bt
0
-1525
5
bót nói dối đi
0
-1525
5
latex chỉ giúp chữ đẹp và các số gì thôi
0
-1525
5
ko lừa đc t đâu
92
318
93
ukkk