

giúp mik viết bài này
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
*Bài làm :
Nhân vật trữ tình trong bài thơ "Trăng" của Xuân Diệu hiện lên với một trái tim nhạy cảm, chan chứa tình yêu thiên nhiên và khát vọng sống mãnh liệt. Trăng trong bài thơ không chỉ đơn thuần là cảnh vật, mà còn là biểu tượng của cái đẹp hoàn mỹ, một người bạn tri kỷ mà nhân vật gửi gắm những cảm xúc sâu lắng nhất. Khi đọc bài thơ, mình cảm nhận được niềm say mê mãnh liệt của nhân vật trước vẻ đẹp huyền bí và thanh khiết của trăng. Có lúc, nhân vật trữ tình như hòa tan vào ánh trăng, cảm nhận sự gần gũi và thân thương. Nhưng cũng có lúc, trăng trở nên xa vời, khiến nhân vật chạm vào nỗi buồn mơ hồ, như khao khát một điều gì đó không thể nắm bắt
Mình thấy điều này rất chân thật, vì trong cuộc sống, ai cũng từng có những phút giây ngẩn ngơ trước một vẻ đẹp nào đó, vừa yêu, vừa tiếc, vừa thầm ước được giữ mãi. Cách Xuân Diệu miêu tả trăng, qua cái nhìn của nhân vật trữ tình, làm mình như cảm nhận được sự kết nối giữa con người và vũ trụ, một mối giao hòa tinh tế, đầy chất thơ. Đọc thơ, tự nhiên mình cũng thấy lòng dịu lại, muốn lặng ngắm trăng và để cảm xúc tự do chảy trôi như nhân vật trữ tình trong bài
***
`@nguyenmai`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin