

Đông ơi lạnh lắm đó
Sương rơi buồn giăng mi
Lối xưa hoa dã quỳ
Đã tàn vì băng giá
Đông ơi sao dài quá
Để gió lùa tim đau
Công viên nắng nhạt màu
Tại đông sầu rơi xuống
Đông ơi đừng pha nhuộm
Trắng màu tuyết băng nha
Lạnh lòng lúc chia xa
Không vòng tay ủ ấm
Đông thôi đà lạnh lắm
Gió ơi ngừng được không? Nêu lên nghệ thuật của bài thơ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
- Một số nghệ thuật của bài thơ :
+ Nhân hóa : Mùa đông và gió được nhân hóa, như "Đông ơi", "Gió ơi" thể hiện sự giao tiếp trực tiếp giữa con người và thiên nhiên. Điều này giúp tạo ra một không gian cảm xúc gần gũi, như thể mùa đông và gió là những người bạn, có thể chia sẻ và hiểu nỗi lòng con người
+ Hình ảnh ẩn dụ : Những hình ảnh như "lạnh lắm", "sương rơi buồn giăng mi", "hoa dã quỳ đã tàn vì băng giá" là những hình ảnh rất cụ thể nhưng cũng đầy ẩn dụ. Hoa dã quỳ tàn có thể ám chỉ cho sự tàn lụi, mất mát, nỗi buồn khi tình yêu hay cuộc sống phải đối mặt với sự chia ly
+ Điệp ngữ : Câu "Đông ơi" lặp lại nhiều lần xuyên suốt bài thơ như một cách thể hiện sự cầu khẩn, một nỗi niềm sâu lắng muốn mùa đông ngừng lại, đừng làm tăng thêm sự lạnh lẽo, đau đớn trong lòng
+ Đối lập : Sự đối lập giữa mùa đông lạnh giá và cảm xúc ấm áp, tình yêu thương là một yếu tố nổi bật trong bài thơ. Những câu như "Không vòng tay ủ ấm", "Gió ơi ngừng được không?" thể hiện rõ sự thiếu vắng, cô đơn và khát khao được chia sẻ yêu thương giữa những cơn gió lạnh
***
`@Nguyenmai`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin