

MẸ TÔI
Mẹ tôi dòng dõi nhà quê
Trầu cau từ thuở chưa về làm dâu
Áo sồi nâu, mấn bùn nâu
Trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên
Cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
Ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
Mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
Hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu
Chồng con duyên phận phải chiều
Ca dao ru lúa câu Kiều ru con
Gái trai bảy đứa vuông tròn
Chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng
Bây giờ phố chật người đông
Đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(Tuổi già đi lại khó khăn
Thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)
Mẹ tôi tóc bạc răng đen
Nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.
(Nguyễn Trọng Tạo)
+++ Phân tích vần và nhịp của bài thơ trên
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài thơ "Mẹ Tôi" của tác giả Chu Hoạch đã khắc họa một cách chân thực và sâu sắc về hình ảnh người mẹ Việt Nam – biểu tượng của tình yêu thương, sự hy sinh và lòng kiên trì bền bỉ. Qua từng câu chữ, người đọc như thấy hiện lên một bức tranh sống động về cuộc đời của mẹ – một người phụ nữ bình dị nhưng đầy nghị lực.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh mẹ hiện lên với dòng dõi nhà quê, sống đời sống giản dị và thanh bạch. Câu thơ "Mẹ tôi dòng dõi nhà quê" không chỉ phản ánh xuất thân mà còn là cách tác giả thể hiện niềm tự hào về quê hương, gia đình. Những chi tiết như "trầu cau" hay "áo sồi nâu" làm cho tôi thấy mẹ như hiện diện dưới mái nhà tranh, giữa cánh đồng xanh mướt, gần gũi với thiên nhiên, gắn bó với đất đai. Hình ảnh "mấn bùn nâu" thể hiện sự vất vả, lam lũ của người mẹ đồng áng, nhưng cũng mang lại cảm giác thân thuộc và mộc mạc, giản dị.
Qua những dòng thơ tiếp theo, ta thấy được sự hy sinh thầm lặng của mẹ. "Cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên, ông đồ hay chữ thường quên việc nhà" – dòng thơ này thể hiện một thực tế, có thể cha không phải là người xuất sắc nhưng mẹ vẫn đảm đương mọi việc, chịu thương chịu khó, lo toan cho gia đình mà không hề than phiền. Hình ảnh người mẹ “hai tay đồng áng” hiện lên thật sinh động, thể hiện sự cần mẫn và chăm chỉ. Tôi cảm nhận được nỗi vất vả mà mẹ đã trải qua để nuôi dưỡng chồng con với tấm lòng son sắt.
Phần giữa của bài thơ khắc họa vẻ đẹp của tình yêu thương vô bờ bến từ mẹ. "Chồng con duyên phận phải chiều, ca dao ru lúa câu Kiều ru con" – ở đây, lời ru của mẹ không chỉ là âm thanh êm dịu mà còn mang theo bao nỗi niềm, bao kỷ niệm. Trong chiến tranh, hình ảnh mẹ "ngóng con, thờ chồng" khiến tôi chợt rưng rưng. Đằng sau những lời ru là nỗi trông đợi, là nỗi đau thương mà mẹ phải gánh chịu trong suốt những năm tháng khổ cực.
Cuối cùng, hình ảnh người mẹ già nua giữa phố phường tấp nập lại làm cho tôi nghẹn ngào. "Bây giờ phố chật người đông, đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm" – cuộc sống thay đổi, nhưng tấm lòng mẹ vẫn trường tồn theo thời gian. Điều đó khiến tôi nhận ra rằng dù bận rộn với mưu sinh, chúng ta vẫn cần nhớ về mẹ, người đã dành cả cuộc đời để hy sinh cho chúng ta.
"Bài thơ 'Mẹ Tôi' không chỉ đơn thuần là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là bài ca ngợi vẻ đẹp và sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam. Qua từng câu thơ, tôi cảm nhận sâu sắc tình yêu thương, lòng biết ơn mà mình dành cho mẹ. Mẹ là nguồn động viên, là chỗ dựa tinh thần vững chắc, mãi mãi là người tôi yêu quý nhất trong cuộc đời này."
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin