

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Viết về dòng sông quê mẹ, Tế Hanh có bài thơ "Nhớ con sông quê hương", Hoài Vũ có bài "Vàm cỏ Đông", Vũ Duy Thông có bài "Bè xuôi sông La"... Đó là những bài thơ hay mang nặng tình quê hương. Bài thơ "Dòng dông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo cũng là một bài thơ đem đến cho ta nhiều thương mến.
"Dòng sông mặc áo" gồm có 14 câu thơ lục bát, làm hiện lên trước mắt chúng ta một dòng sông quê rất đẹp, gương sông nước sông thay đổi theo những thời điểm trong cả đêm ngày. Sông mặc áo, sông được nhân hóa như một thiếu nữ thích làm duyên. Nhà thơ rất tinh tế phát hiện ra những sắc màu, những nét đẹp của dòng sồng quê hương luôn luôn biến đổi.
Con sông làng ta trong ca dao uốn lượn "như hình con long" con sông Cầu "nước chảy lơ thơ"; con sông Thương "bên lở bên bồi... dòng trong dòng đục..." từng làm bao người xưa nay say mê.
Ta hãy đến chiêm ngưỡng "Dòng sông mặc áo" của Nguyễn Trọng Tạo.
Dưới ánh hồng bình minh, dòng sông biết điệu đà khoe áo đẹp, áo dài "thướt tha" may bằng "lụa đào" cao cấp. Trưa về, dòng sông rộng bao la, sông mặc "áo xanh"... như áo mới. Chiều tà, sông "cài lên màu áo hây hây ráng vàng". Đó là áo lụa mỡ gà quý phái. Đầu hôm, sông mặc áo nhung tím có thêu vầng trăng trước ngực, có ngàn sao điểm tô. Nửa đêm về khuya, sông lặng lẽ nép mình trong rừng bưởi, sông kín đáo giản dị khoác chiếc áo màu đen. Và sáng sớm hôm sau thật bất ngờ, dòng sông mặc áo hoa ướp hương bưởi, làm"ngẩn ngơ" lòng người:
"Sáng ra thơm đến ngẩn ngơ
Dòng sông đã mặc bao giờ áo hoa
Ngước lên bỗng gặp la đà
Ngàn hoa bưởi đã nở nhòa áo ai..."
Bài thơ "Dòng sông mặc áo" đã thể hiện một cách thắm thiết tình yêu dòng sông nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Tình cảm trong sáng ấy đã chan hòa với tình yêu quê hương đất nước.
Và chúng ta hãy khẽ ngân lên những vần thơ đẹp, hãy hát lên những lời ca về các dòng sông trên mọi miền quê:
"Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu
Mà khi về đến Đất Nước mình thì bắt lên câu hát
Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác
Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi"...
("Đất Nước" - Nguyễn Khoa Điềm)
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài thơ "Thơ tặng dòng sông" là một tác phẩm chứa đựng những cảm xúc sâu sắc và tinh tế về vẻ đẹp của dòng sông. Đường nước trong xanh, hiền hòa uốn lượn mang đến một cảm giác yên bình và tĩnh lặng, là nơi để tâm hồn được thư giãn và lắng lại giữa cuộc sống ồn ào. Tác giả khéo léo khắc họa không chỉ cảnh sắc thiên nhiên mà còn gợi nhớ đến những kỷ niệm, những dấu ấn của thời gian gắn liền với dòng sông thân thuộc.
Hình ảnh dòng sông không chỉ đơn thuần là phong cảnh; nó còn mang ý nghĩa biểu tượng cho sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, giữa thực tại và ký ức. Qua từng dòng thơ, vẻ đẹp của sông trở nên sống động, như một người bạn đồng hành, chứng kiến và chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống . Dòng sông cùng nhịp chảy với những cảm xúc của con người, tạo nên một sự liên kết sâu sắc và bền vững giữa tâm hồn và thiên nhiên.
Từ màu sắc thay đổi theo thời gian đến sự tĩnh lặng trong những khoảnh khắc yên ắng, thơ ca đã miêu tả dòng sông với sự ngưỡng mộ, khiến người đọc cảm nhận rõ ràng vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng đầy ký ức và cảm xúc, khắc sâu vào lòng mỗi người những rung động nhẹ nhàng, tinh tế về cuộc sống và thiên nhiên .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Dòng sông trong bài thơ “Thơ tặng dòng sông” hiện lên vừa quen thuộc vừa thiêng liêng, mang vẻ đẹp của thiên nhiên, của quê hương và của tâm hồn con người Việt Nam. Dưới ngòi bút tinh tế và cảm xúc của tác giả, con sông không chỉ là một cảnh vật bình dị mà còn là một biểu tượng của sự sống, của tình yêu và nỗi nhớ. Dòng sông được khắc họa với vẻ đẹp hiền hòa, dịu dàng mà tràn đầy sức sống. Nó chảy qua những bãi bờ xanh mướt, phản chiếu mây trời và chở che cho bao làng quê yên ả. Trong ánh nhìn của người thơ, con sông như một người bạn thân thiết, gắn bó từ thuở ấu thơ, chứng kiến bao kỷ niệm buồn vui của cuộc đời. Mỗi nhịp nước trôi là một nhịp thời gian lặng lẽ, gợi suy tư về sự trôi chảy không ngừng của cuộc sống. Dòng sông còn mang trong mình vẻ đẹp của tâm hồn quê hương - vừa sâu lắng, thủy chung, vừa mạnh mẽ, bền bỉ như chính con người nơi ấy. Nó nuôi dưỡng ruộng đồng, là mạch nguồn của sự sống, đồng thời cũng là nơi gửi gắm bao tâm tình, khát vọng. Khi xa quê, hình ảnh dòng sông trở thành nỗi nhớ da diết, là nơi con người hướng về để tìm lại cội nguồn yêu thương. Qua hình tượng dòng sông, bài thơ ca ngợi vẻ đẹp thanh bình của quê hương đất nước và khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu tha thiết với thiên nhiên, với nơi chôn nhau cắt rốn. Dòng sông vì thế không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho quê hương cho những giá trị bền vững, trong trẻo và nhân hậu của tâm hồn Việt.
Bảng tin