

viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện có nhân vật mặt trăng .
làm nhanh giúp mình với ạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Cứ mỗi tháng, Mặt Trăng lại biến mất một lần. Vào ngày ấy, những ngôi sao dù cố gắng kiếm tìm cậu cũng chẳng lần nào thấy được bóng dáng Mặt Trăng. Thế rồi một ngày, khi Sao Chổi bị tất thảy mọi người từ già trẻ lớn bé, từ Sao Nhỏ đến Gió Xuân đều xua đổi tới góc khuất tối nhất của bầu trời, cậu lại bắt gặp Mặt Trăng. Mặt Trăng lững lờ một góc, được bao trùm bởi màn đêm tĩnh mịch, lấp lóa một chút ánh sáng nhạt nhòa. Sao Chổi tới gần Mặt Trăng rồi hỏi:
- Này, Mặt Trăng. Sao cậu lại ở đây?
- Sao Chổi đấy à? Thế sao cậu lại ở đây. - Mặt Trăng đáp.
- Tớ bị mọi người xua đuổi thì tới đây thôi. Nơi đây là cái "đáy" của bầu trời rồi còn gì nữa. Mà lạ nhỉ? Một Mặt Trăng lấp lánh như cậu sao lại ở đây?
- Cậu không thấy tớ đang đen nhẻm đây sao.
- Ừ lạ nhỉ, sao hôm nay Mặt Trăng lạ quá. - Sao Chổi thắc mắc.
Mặt Trăng chỉ vào bộ dạng của mình rồi nói:
- Bí mật của tớ đấy, haha. Vốn dĩ nó là như vậy mà. Tớ sẽ đen nhẻm vào một ngày nào đó trong tháng và tớ sợ điều đó.
- Tại sao? Mọi người đều yêu quý cậu ở mà...Một Mặt Trăng đáng ngưỡng mộ. - Sao Chổi hết lời ca thán Mặt Trăng.
Mặt Trăng cười gượng gạo:
- Đúng, mọi người đều biết đến tớ là một Mặt Trăng sáng ngời vậy nên lúc tớ đen nhẻm thế này...Chắc mọi người sẽ thất vọng lắm.
Nói rồi Mặt Trăng cúi gằm mặt xuống, ủy khuất đi tất thảy những tia sáng yếu ớt còn lại. Sao Chổi ngỡ ngàng, cậu chẳng ngờ một Mặt Trăng biết bao người ao ước, biết bao người mong muốn được trở thành cũng sẽ có những bí mật khó nói tới như vậy. Sao Chổi lại nghĩ về mình, về những gì mà mọi người đối xử với cậu cũng như những gì cậu đã làm. Sao Chổi hồ hởi nói với Mặt Trăng:
- Này, cậu vẫn rất tuyệt vời cơ mà. Cậu là cậu, là chính cậu cơ mà. Đừng vì một ngày "đen tối" mà giấu vẹn, mà che lấp đi cả sự tự tin của chính mình. Cậu chưa cho mọi người biết rằng ngày đen nhẻm của cậu cũng rất tuyệt vời ư? Nhờ những ngày trông cậu "đen thui" thế này mà ngày xưa các chú bộ đội mới có thể dễ dàng đột nhập vào căn cứ của địch để tác chiến đấy.
Mặt Trăng như sáng bừng trước những lời động viên của Sao Chổi. Cậu chưa từng nghe cũng chẳng từng nghĩ cái đen nhẻm của mình sẽ có ích với cuộc đời. Cậu luôn tự ti về khuyết điểm ấy của mình, chẳng dám phô bày với bất kì ai. Thấy Mặt Trăng lưỡng lự, Sao Chổi tiếp tục động viên:
- Nào, đến gặp mọi người đi. Cậu tuyệt vời hơn cậu nghĩ đó.
Mặt Trăng gật đầu, khóe môi mỉm cười. Khi Mặt Trăng sẵn lòng tiến tới nơi nhộn nhịp huyên náo của các ngôi sao, cậu ngoảnh mặt chẳng thấy Sao Chổi đi cùng bèn gọi với lại:
- Sao Chổi, sao cậu không đi?
Sao Chổi cúi gặm mặt, miệng mấp máy:
- Tớ....Mọi người đuổi tớ đi...
Mặt Trăng tiến tới nắm lấy tay Sao Chổi, cười tươi rồi nói:
- Đi đến chỗ mọi người nào Sao Chổi may mắn của tớ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trong một ngôi làng nhỏ ven rừng, có một cô bé tên là Ngân. Ngân rất thích ngắm bầu trời đêm, đặc biệt là khi Mặt Trăng tròn và sáng. Mỗi tối, cô bé thường ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn lên bầu trời, thì thầm những câu chuyện nhỏ của riêng mình với Mặt Trăng.
Một đêm, khi ánh trăng sáng rực phủ khắp sân, Ngân chợt nghe thấy một giọng nói dịu dàng:
"Ngân, con có muốn trò chuyện cùng ta không?"
Ngân giật mình nhìn quanh, rồi ngẩng đầu lên. Mặt Trăng tỏa ánh sáng dịu dàng, dường như đang mỉm cười với cô. Cô bé ngạc nhiên nhưng không sợ hãi, mà đáp lại bằng giọng reo vui:
"Ôi, Mặt Trăng! Ngài thật sự có thể nói chuyện ạ?"
Mặt Trăng khẽ gật đầu, ánh sáng lung linh như nhảy múa:
"Ta là người bạn lặng lẽ theo dõi con mỗi đêm. Hôm nay, ta thấy con buồn, nên muốn hỏi con có chuyện gì."
Ngân ngập ngừng rồi kể:
"Ước mơ của con là trở thành một nghệ sĩ piano, nhưng nhà con nghèo quá, bố mẹ không có tiền mua đàn cho con. Con sợ rằng mơ ước ấy mãi mãi chỉ là giấc mơ."
Mặt Trăng im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng nói:
"Ngân, con có biết không? Ánh sáng của ta không tự có. Nó đến từ Mặt Trời, và ta chỉ phản chiếu nó. Cũng như con, đôi khi không cần những điều lớn lao để bắt đầu, chỉ cần con quyết tâm, ánh sáng của con sẽ lan tỏa."
Ngân không hiểu lắm, nhưng cảm thấy lòng mình được an ủi. Mặt Trăng nói tiếp:
"Hãy thử bắt đầu từ những gì con có. Đừng ngừng mơ ước, và hãy cố gắng hết sức. Ta sẽ luôn dõi theo và cổ vũ con."
Từ hôm đó, Ngân quyết tâm không bỏ cuộc. Cô bé xin học bổng ở trường, tận dụng những giờ nghỉ trưa để tập piano trên chiếc đàn cũ ở thư viện. Mỗi đêm, cô vẫn kể cho Mặt Trăng nghe những tiến bộ của mình, và ánh trăng luôn tỏa sáng như lời động viên thầm lặng.
Nhiều năm sau, Ngân trở thành một nghệ sĩ piano tài năng, biểu diễn trên những sân khấu lớn. Nhưng mỗi khi đứng trước khán giả, cô đều nhớ về những đêm trò chuyện với Mặt Trăng. Và cô biết, trong ánh sáng dịu dàng kia, Mặt Trăng vẫn đang mỉm cười, tự hào về cô bé ngày nào đã không từ bỏ ước mơ.
Bảng tin