

Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) so sánh, đánh giá hai văn bản truyện dưới đây:
Sáng hôm sau, cúng cơm sáng xong xuôi, cô Thảo lại sắm sửa đi qua làng Mỹ-Lý. Cô gọi mấy đứa em đến gần rồi cho mỗi đứa năm xu. Trong nhà ai cũng khen cô rộng rãi và biết thương em, nên cô vui sướng lắm. Đang lúc cao hứng cô còn hứa sẽ gửi cho mẹ hai cặp quần áo mới để mặc Tết nữa. Nhưng chính cô cũng không biết sẽ lấy đâu ra hai cặp quần áo ấy. Chỉ trong nháy mắt cô Thảo đã phân phát tất cả số tiền cô đã dành dụm trong một năm. Lúc sắp sửa lên đường, bà Vạn cho cô nửa con gà và một gói xôi để về nhà chồng. Lúc ra đi cô cảm động quá, đứng bên mẹ và mấy em khóc nức nở. Về nhà chồng, cô Thảo lại làm việc từ mai đến chiều, tối tăm cả mày mặt. Lúc nào cô cũng nhớ đến mẹ nghèo, đến em thơ, nhưng nhớ thì lòng cô lại bùi ngùi, trí cô lại bận rộn. Rồi chiều chiều gặp những lúc nhàn rỗi, cô lại ra đứng cửa sau vơ vẩn nhìn về làng Quận-Lão. Nhưng làng Quận-Lão ẩn sau đám tre xanh đã kéo một gạch đen dài trên ven đồi xa thẳm.
(Trích Quê mẹ, Thanh Tịnh, In trong tập Quê mẹ, NXB Kim Đồng, 2006)
Tâm lần ruột tượng lấy ra gói bạc giấy cuộn tròn. Số tiền nàng vừa lấy định trang trải các công nợ và lo sưu thuế cho Bài. Nhưng thấy vẻ mặt vui mừng của em, nàng quên mất cả những nỗi lo sợ đang chờ nàng.
Lúc Tâm ra về, trời đã tối. Nàng vội vã bước mau để về cho con bú. Sương mù xuống phủ cả cánh đồng, và gió lạnh nổi lên: Tâm thu vạt áo lại cho đỡ rét, lần theo bờ cỏ đi. Lòng nàng mệt nhọc và e ngại: lấy đâu mà bù vào chỗ tiền đưa cho em? Tâm nhớ lại những lời dằn của mẹ chồng và những câu giận dữ của Bài mỗi khi hỏi nàng không có tiền. Nàng nghĩ đến những ngày buôn bán được, ngày không, Tâm dấn bước. Cái vòng đen của rặng tre làng Bàng bỗng vụt hiện lên trước mặt, tối tăm và dầy đặc. Tâm buồn rầu nhìn thấu cả cuộc đời nàng, cuộc đời cô hàng xén từ tuổi trẻ đến tuổi già toàn khó nhọc và lo sợ, ngày kia như tấm vải thô sơ. Nàng cúi đầu đi mau vào trong ngõ tối.
(Trích Cô hàng xén, Thạch Lam, In trong tập Truyện ngắn Thạch Lam, NXB Văn học, 2003)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Trong hai văn bản truyện "Quê mẹ" của Thanh Tịnh và "Cô hàng xén" của Thạch Lam, cả hai tác phẩm đều khắc họa sâu sắc nỗi lòng của những người phụ nữ trong xã hội xưa, nhưng lại thể hiện những khía cạnh khác nhau về tình cảm gia đình và nỗi lo toan trong cuộc sống.
Trong "Quê mẹ", nhân vật cô Thảo được miêu tả là một người phụ nữ hiền hậu, giàu lòng thương yêu và trách nhiệm với gia đình. Cô không chỉ dành dụm tiền bạc để chăm sóc cho mẹ và em mà còn thể hiện sự rộng rãi, sẵn sàng chia sẻ với những người xung quanh. Hình ảnh cô Thảo rưng rưng nước mắt khi rời xa quê hương, nhớ về mẹ và em thơ cho thấy tình cảm gắn bó sâu sắc với gia đình. Tuy nhiên, cuộc sống của cô lại đầy khó khăn, khi phải làm việc vất vả từ sáng đến tối và luôn phải đối mặt với những lo toan về tương lai.
Ngược lại, trong "Cô hàng xén", nhân vật Tâm lại mang một nỗi lo âu và trăn trở khác. Dù có lòng yêu thương dành cho em, nhưng Tâm luôn bị đè nặng bởi những gánh nặng tài chính và trách nhiệm với gia đình. Cảnh Tâm vội vã trở về nhà trong sương mù, lòng mệt nhọc và e ngại về những khoản nợ, cùng những lời dằn vặt từ mẹ chồng và chồng, cho thấy cuộc sống của cô đầy rẫy áp lực và lo âu. Hình ảnh "vòng đen của rặng tre làng Bàng" hiện lên như một biểu tượng cho những khó khăn, thử thách mà Tâm phải đối mặt trong cuộc sống.
Cả hai văn bản đều thể hiện nỗi buồn và sự hy sinh của người phụ nữ trong xã hội cũ, nhưng "Quê mẹ" mang đến một cái nhìn lạc quan hơn về tình cảm gia đình, trong khi "Cô hàng xén" lại phản ánh sự nặng nề của cuộc sống và những lo toan thường nhật. Qua đó, cả hai tác giả đã thành công trong việc khắc họa tâm tư của những người phụ nữ, khiến người đọc cảm nhận được sự đồng cảm và trân trọng đối với những hy sinh thầm lặng của họ. Từ đó, chúng ta có thể rút ra bài học về giá trị của tình yêu thương và sự kiên trì trong cuộc sống, dù có khó khăn đến đâu.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin