

viết đoạn văn khoảng 20 dòng ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ sau :
THÁNG BA NHỚ MẸ
Con đi giữa mùa lúa chín
Rong tìm tuổi thơ, tiếng chim
Vàng hươm bóng chiều lấp kín
Nghe cu gù phía đồi sim.
Sông đục mà nước xanh trong
Hàng tre ngược bóng xuôi dòng
Tắm mình trên thời quá khứ
Bời bời đồng gió mênh mông.
Một đời Mẹ dưới bờ tre
Con lên tháng ngày phố thị
Một đời Mẹ như lặng lẽ
Con vui trọn tuổi xuân thì.
Tháng ba nắng, gió nồm non
Rong chơi dài những lối mòn
Mạch sống chảy ngầm sông bể
Nhựa trào xanh một đời con.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Đọc bài thơ “Tháng Ba Nhớ Mẹ”, lòng tôi bỗng dưng trào dâng một nỗi xúc động sâu sắc. Bài thơ không chỉ khơi gợi hình ảnh thân thương của người mẹ mà còn là một hành trình trở về với tuổi thơ, với những kỷ niệm êm đềm nơi quê hương. Từng câu thơ vang lên như một tiếng gọi dịu dàng, đưa người đọc về miền ký ức, nơi tình mẹ bao la hòa quyện cùng không gian yên bình của làng quê. Mở đầu bài thơ, tác giả khéo léo vẽ nên khung cảnh quen thuộc của một miền quê Việt Nam vào mùa lúa chín. Những hình ảnh như “tiếng chim,” “bóng chiều lấp kín,” “cu gù phía đồi sim” không chỉ gợi lên vẻ đẹp giản dị mà còn mang đến cảm giác thân thuộc đến lạ. Tôi như thấy mình hòa vào không gian ấy, bước chân trên cánh đồng rực vàng dưới ánh chiều, lắng nghe tiếng chim cu gù vọng về từ xa. Đó không chỉ là khung cảnh của thiên nhiên mà còn là bức tranh tâm hồn, nơi lưu giữ những ký ức trong trẻo nhất của tuổi thơ. Tuy nhiên, vẻ đẹp của bài thơ không chỉ nằm ở cảnh vật mà còn ở tình cảm sâu nặng dành cho người mẹ. Hình ảnh “một đời mẹ dưới bờ tre” hiện lên vừa quen thuộc, vừa đầy cảm thương. Người mẹ lặng lẽ hy sinh, âm thầm gắn bó với những điều bình dị nhất để con cái được vươn xa. Lòng tôi như chùng lại khi nghĩ về những tháng năm mẹ tảo tần vì con. Dáng hình mẹ như cây tre già đứng vững trước gió bão, dâng trọn nhựa sống để nuôi lớn mầm xanh. Đọc đến đây, tôi không khỏi liên tưởng đến mẹ mình – người phụ nữ cũng đã hy sinh cả thanh xuân để chăm lo cho gia đình. Bài thơ cũng gợi lên sự đối lập giữa hai thế giới: mẹ và con. Trong khi mẹ lặng lẽ sống nơi thôn quê, gắn bó với những giá trị truyền thống, thì con lại rong ruổi giữa “phố thị” với niềm vui tuổi trẻ. Hình ảnh này như một lời nhắc nhở về sự chênh vênh của tình cảm gia đình khi cuộc sống hiện đại cuốn con người ta đi xa khỏi cội nguồn. Tôi cảm nhận được sự day dứt trong từng câu thơ, như một lời tự vấn của chính tác giả về sự vô tình hay lãng quên những điều thiêng liêng nhất. Đặc biệt, những câu thơ cuối bài khép lại bằng một thông điệp đầy hy vọng. Tháng Ba, với nắng vàng và gió nồm, không chỉ là thời điểm của mùa màng mà còn là biểu tượng của sức sống mãnh liệt. Hình ảnh “mạch sống chảy ngầm sông bể” và “nhựa trào xanh một đời con” cho thấy những gì mẹ trao đi không hề mất đi, mà trở thành dòng chảy nuôi dưỡng thế hệ mai sau. Tôi chợt hiểu rằng, tình yêu và sự hy sinh của mẹ không chỉ để lại dấu ấn trong hiện tại, mà còn là nguồn lực vô hình thúc đẩy con cái trưởng thành, bay xa. Bài thơ “Tháng Ba Nhớ Mẹ” đã chạm đến những cung bậc cảm xúc sâu lắng nhất trong tôi. Nó khiến tôi nhớ về quê hương, nơi mẹ tôi vẫn ngày ngày lặng lẽ làm việc, như cây tre xanh bền bỉ theo thời gian. Đồng thời, bài thơ cũng là lời nhắc nhở tôi phải trân trọng những giây phút bên mẹ, biết ơn những gì mẹ đã làm, bởi không ai có thể thay thế tình mẹ trong cuộc đời này
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Đáp án:
Bài Làm
Bài thơ gợi lại về những cảm xúc thân quen những kỉ niểm đã từng gắn bó biết bao nhiêu năm tháng của tuổi thơ những dòng sông là nơi giải trí của những ngày hè nơi làm mát vui đùa cùng bạn bè giữa những dòng nước xanh trong . Những cánh đồng giữa mùa lúa chín đi bắt ốc bắt cá cùng bạn bè . Những hình ảnh về mẹ gắn bó tuổi thơ mẹ tảo tần làm việc để con luôn được tốt nhất có thể nhưng mẹ luôn lặng lẽ không than trách một lời . Những năm tháng đi chơi vui đùa cùng bạn bè bên những kỉ niệm tưởng chừng không thể lìa xa bây giờ chỉ còn lại là quá khứ . Trào lên một cảm xúc khó tả vừa buồn vừa vui,vui vì những hiện vật chứng minh của tuổi thơ vẫn còn đấy buồn là không thể trở lại quá khứ những năm tháng chứa biết bao kỉ niệm đó . Những thứ đã trôi qua bây giờ chỉ còn tồn tại trong quá khứ chỉ còn biết nhớ nhung lưu luyến . Bài thơ còn gợi về một tình yêu quê hương vô bờ bến được che kín sâu thẳm trong từng kì ức của người đọc , ai cũng muốn được trở về .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin