

Hãy viết bài văn chia sẻ cảm xúc của em về bài thơ sau.
Sang năm con lên bảy
Sang năm con lên bảy
Cha đưa con đến trường
Giờ con đang lon ton
Khắp sân vườn chạy nhảy
Chỉ mình con nghe thấy
Tiếng muôn loài với con. Mai rồi con lớn khôn
Chim không còn biết nói
Gió chỉ còn biết thổi
Cây chỉ còn là cây
Đại bàng chẳng về đây
Đậu trên cành khế nữa
Chuyện ngày xưa, ngày xửa
Chỉ là chuyện ngày xưa. Đi qua thời ấu thơ
Bao điều bay đi mất
Chỉ còn trong đời thật
Tiếng người nói với con
Hạnh phúc khó khăn hơn
Mọi điều con đã thấy
Nhưng là con giành lấy
Từ hai bàn tay con.
(Vũ Đình Minh)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Gửi bạn
Bài thơ Sang năm con lên bảy của Vũ Đình Minh đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về tuổi thơ, sự trưởng thành, và ý nghĩa của cuộc sống. Bài thơ dẫn dắt em qua hình ảnh của một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ, say mê khám phá thế giới xung quanh, từ tiếng chim, tiếng gió đến cây cỏ trong vườn. Những âm thanh ấy không chỉ là tiếng nói của thiên nhiên mà còn là tiếng nói của tuổi thơ – một khoảng thời gian trong trẻo, khi con người dễ dàng cảm nhận và gắn kết với mọi điều bình dị quanh mình.
Càng đọc bài thơ, em càng cảm nhận sự đối lập giữa thế giới ấu thơ tràn đầy phép màu và thế giới thực tế của người trưởng thành. Khi lớn lên, ta dần mất đi khả năng lắng nghe tiếng chim, không còn thấy cây cối sống động, và cả những câu chuyện cổ tích cũng chỉ còn là ký ức xa xôi. Bài thơ gợi cho em một nỗi buồn nhẹ nhàng, như khi nhận ra những điều tươi đẹp trong cuộc sống không còn nguyên vẹn như xưa.
Tuy vậy, bài thơ không chỉ mang đến cảm giác tiếc nuối mà còn khích lệ một sự trưởng thành mạnh mẽ và tự lập. Cuối bài thơ, tác giả nhắn nhủ rằng hạnh phúc là điều khó khăn hơn so với những giấc mơ thời ấu thơ, nhưng cũng là thứ mà ta có thể giành lấy bằng chính sự nỗ lực và đôi tay của mình. Đó là thông điệp mà em thấy rất quý giá – rằng dù có mất đi sự trong sáng của tuổi thơ, chúng ta vẫn có thể tạo ra hạnh phúc cho chính mình.
Như vậy, Sang năm con lên bảy không chỉ là lời nhắc nhở về sự quý giá của những năm tháng tuổi thơ, mà còn là bài học về việc chấp nhận sự trưởng thành và xây dựng hạnh phúc từ chính cuộc sống của mình. Em thấy bài thơ thật giản dị nhưng sâu sắc, và em biết rằng mình sẽ ghi nhớ mãi thông điệp này trong hành trình trưởng thành của bản thân.
( có vẻ hơi ngắn a )
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin