

Viêta bài văn nghị luận phân tích bài thơ tiếng đàn mưa của bích khê
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bích Khê ( 1916 - 1946 ), quê ở tỉnh Quảng Ngãi. Ông là nhà thơ có nhiều tìm tòi, cách tân trong phong trào thơ mới. Bích Khê được đánh giá cao với những bài thơ đặc sắc, giàu tính nhạc. Nổi bật trong số đó là tác phẩm ''Tiếng đàn mưa'' nằm trong tập thơ Tinh hoa, mang lại cho ta những cảm xúc hoà vào hồn thơ của thi sĩ.
Bài thơ mở đầu với khung cảnh một ngày mưa:
''Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân''
Bức tranh đẹp về cảnh hoa xuân rụng cùng mưa hiện lên thật thơ mộng, được khắc hoạ qua những hình ảnh ''hoa xuân rụng'', ''mưa xuống lầu'', ''mưa xuống thềm lan'', ''ngoài nẻo dặm ngàn''. Đó chính là những sự vật phụ hoạ cùng với mưa, đó chính là sự song hành giữa mưa, hoa xuân và thềm lan. Những hạt mưa nặng rơi như những cánh hoa xuân đó. Dưới con mắt và ngòi bút tài tình của Bích Khê, ông đã gọi khung cảnh ấy như một bản nhạc du dương với ''giọng đàn mưa xuân''. Giọng đàn ấy mang sức thôi miên con người, gợi lên khung cảnh lãng mạn, đậm chất thơ, đồng thời khắc lên tâm trạng cô đơn, u buồn, man mác nơi vẻ đẹp của hoa xuân chẳng còn nữa. Cùng với đó, tác giả đã sử dụng những nghệ thuật đặc sắc để viết lên tâm trạng của mình như biện pháp tu từ điệp ngữ, điệp từ được sử dụng nhiều kết hợp với đảo ngữ, tất cả đều gợi lên sự cô đơn cùng nỗi nhớ nhung của con người xa quê, trân trọng chốn quê hương thanh bình mà ông vẫn hằng mong.
Mưa rơi, bao phủ lên mọi nẻo, mọi chốn:
''Lầu mưa xuống, thềm lan mưa xuống
Cùng nước non, mưa rụng hoa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Mưa trong ý khách giọt đàn mưa rơi''
Mưa rơi xuống lầu, lại rơi xuống thềm lan. Mưa rơi từ những cánh đồng tới những núi non vời vợi, mưa còn rơi trong tâm hồn của ý khách - người khách tha hương, cũng chính là tác giả, việc ông tự coi mình là khách ở trên chính đất nước bị lệ thuộc của mình, nghe văng vẳng đâu đây tiếng của nỗi lòng đầy tâm sự. Gợi lên cái tâm tư và nỗi buồn khó đoán của người khách.
Mưa vẫn rơi, nhưng đã vào một thời điểm khác, là chiều tà, là thời điểm để hoài niệm chốn xưa cũ:
''Đầm mưa xuống, nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà...rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ý khách mưa cùng nước non''
Mưa rộng lớn, bao phủ cả đồi núi, cả đầm, cả nẻo. Mưa xuân nhẹ nhàng mà thấm đẫm nỗi lòng của tác giả, khi những giọt mưa đang rơi mau ở khắp chốn trong bóng chiều tà buông xuống. Đó cũng là lúc hoàng hôn, vào thời điểm mà con người ta kết thúc công việc sau một ngày dài làm việc khiến cho người khách tha hương càng thêm nhớ nhà, nhớ quê hơn. Hoàng hôn buông xuống, bóng chiều tà buông xuống, mưa rơi chẳng ngớt làm cho cảnh vật thêm não nề, lạnh lẽo, sự cô đơn bao trùm cùng nỗi nhớ về vùng đất xưa, về nước non mà lòng nặng trĩu.
Chính nhờ những cung bậc cảm xúc đó mà tác giả đã mượn cảnh thiên nhiên tươi đẹp, hùng vĩ, tráng lệ để tả tình mình, gợi cái cảm xúc suy tư:
''Rơi hoa hết, mưa còn rả rích
Càng mưa rơi, càng tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi''
Mưa rơi khơi nguồn cảm xúc. Hoa xuân ở thềm lan đã rơi hết, mưa vẫn còn tí tách. Hình ảnh ''Bóng dương với khách tha hương'' cho ta thấy khung cảnh thật tĩnh mịch, nhẹ nhàng lớt phớt những giọt mưa xuân dưới bóng tà mà chỉ có mình người lữ khách với bóng dương. Không có đất nước, chẳng có quê hương. Chính nước non của người khách đã bị lệ thuộc, đó cũng chính là nỗi niềm, mạch cảm xúc xuyên suốt trong bài thơ của Bích Khê. Sâu trong tận đáy lòng, tâm trạng, nỗi niềm đó thấm đẫm đến nỗi mà ''muôn hàng lệ rơi'' được tác giả sử dụng để kết thơ.
Bích Khê đã thành công sử dụng thể thơ song thất lục bát kết hợp với những từ ngữ giàu sức biểu cảm để nói lên tâm trạng của mình một cách sâu sắc. Cùng với đó là những biện pháp tu từ đặc sắc như điệp thanh, điệp vần, điệp ngữ, ẩn dụ, hoán dụ để nhấn mạnh không gian gợi lên cảm xúc. Kết hợp với giọng thơ nhẹ nhàng đã gợi lên nỗi niềm của tác giả, từng câu từng chữ đều thấm đấm những nỗi buồn không biết là của cơn mưa xuân hay của người lữ khách mà nỗi buồn đó lướt nhẹ trong lòng người đọc, mang lại âm thanh vẫn còn vang vọng man mác đâu đây.
Bài thơ ''Tiếng đàn mưa'' đã khám phá vẻ đẹp mong manh, tinh tế của bức tranh mưa xuân. Tái hiện tâm trạng u buồn, sự cô đơn và nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương, đất nước của khách tha hương. Bài thơ không dài nhưng vẫn đem lại đủ hình ảnh và tâm tư tình cảm của nhân vật trữ tình, thể hiện nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương, đất nước của người lữ khách.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin