

NHÁT ĐINH CỦA BÁC THỢ.
Cứ mỗi dịp trở về thăm ngôi nhà nơi tôi ra đời và lớn lên ở đó, tôi lại bồi hồi ngắm chiếc ghế tựa đã cũ lắm, một bên chân đã phải nối và nhớ tới một chuyện xưa...
Trong lúc nô đùa, mấy anh em tôi đã làm bong mặt ghế. Cha tôi phải mời bác thợ vào chữa lại cho khỏi hỏng thêm. Chúng tôi tò mò ngắm bác thợ lụi cụi làm việc. Mỗi khi cúi xuống, ngẩng lên, chiếc kính trắng trên mắt bác lại tụt xuống. Đôi bàn tay có những ngón sần sùi, gân guốc đặt vào đâu, chỗ đó lập tức thay đổi và chiếc ghế dần dần lành lại như mới. Cuối cùng, sau mấy nhát đinh "chát, chát...", chiếc ghế được đặt ngay ngắn, xong xuôi trước mắt chúng tôi.
Cha tôi trả tiền và cảm ơn bác thợ. Bác thợ xoa xoa tay trên mặt ghế vừa được thay lại như để từ biệt đứa con của mình rồi chào cả cha tôi, lẫn chúng tôi, ra về.
Một lúc sau, trời mưa to. Anh em chúng tôi lại leo lên ghế chơi trò “tàu hỏa" mà quên cả trời mưa. Bỗng có ai gõ cửa. Cha tôi vội bước ra, thì thấy bác thợ đã trở lại, toàn thân ướt đẫm. Nước nhỏ giọt từ trong chiếc hòm đồ nghề của bác. Cha tôi hỏi:
- Bác quên gì đấy ạ?
Bác thợ đưa tay vuốt mặt, lắc đầu, nói nhanh:
- Tôi không quên gì, nhưng…
Vừa nói, bác vừa bước tới chiếc ghế do tay bác vừa chữa, xoa xoa tay để tìm cái gì. Anh em chúng tôi không hiểu đầu đuôi thế nào nữa, cứ trố mắt ra nhìn. Chợt bác khē reo lên:
- Đây rồi!
Đoạn, bác mở hòm đồ nghề, lấy cái búa ra, đeo kính vào, nheo nheo mắt và bất thần vung búa gõ đánh "chát" một cái. Xong bác ngẩng lên, cười, nói với cha tôi:
- Đi được một quãng xa, tôi chợt nhớ còn cái đinh chưa đóng hết đầu đinh. Để vậy, có người sẽ rách quần áo, bác ạ!
Cha tôi cảm động, lấy thêm tiền biếu bác. Bác không nhận và vội vàng chào. Cha con chúng tôi không ai bảo ai, cùng đứng nhìn theo bác thợ vai khoác cái cưa, tay xách hộp gỗ cắm cúi đi trong mưa. Bóng bác nhoà dần, nhòa dần trên đường quốc lộ mịt mù gió thốc…
Từ buổi ấy, trong trí nhớ non thơ của tôi không bao giờ phai mờ hình dáng bác thợ và cứ nghe rõ mãi nhát đinh của người thợ tận tụy với công việc, với nghề của mình.
(Theo Phong Thu, Văn học và Tuổi trẻ, số 2.2021)
Chọn đáp án đúng cho các câu hỏi từ câu 1 đến câu 8:
Câu 1.Văn bản trên được kể theo ngôi thứ mấy?
A. Ngôi thứ nhất
C. Ngôi thứ ba
B. Ngôi thứ hai
D. Ngôi thứ nhất và ngôi thứ 3
Câu 2. Việc tạo tình huống trời mưa rất to có ý nghĩa như thế nào với ý đồ nghệ thuật của nhà văn?
A. Tạo sự ấm áp cho không khí gia đình của nhân vật tôi.
B. Thể hiện rõ hơn sự vất vả của những người làm thợ mộc.
C. Thể hiện sâu sắc hơn trách nhiệm của bác thợ mộc.
D. Thể hiện sự kì công trong việc xây dựng không gian nghệ thuật.
Câu 3. Dòng nào dưới đây không sử dụng phó từ?
A. Anh em chúng tôi lại leo lên ghế chơi trò “tàu hỏa" mà quên cả trời mưa.
B. Bóng bác nhoà dần, nhòa dần trên đường quốc lộ mịt mù gió thốc.
C. Mỗi khi cúi xuống, ngẩng lên, chiếc kính trắng trên mắt bác lại tụt xuống.
D. Cha tôi vội bước ra, thì thấy bác thợ đã trở lại, toàn thân ướt đẫm.
Câu 4. Trong câu văn sau“ Cứ mỗi dịp trở về thăm ngôi nhà nơi tôi ra đời và lớn lên ở đó, tôi lại bồi hồi ngắm chiếc ghế tựa đã cũ lắm, một bên chân đã phải nối và nhớ tới một chuyện xưa...”có mấy trợ từ?
A. 1
B. 2
C. 3
D. 4
Câu 5. Vì sao nhân vật tôi nhớ mãi câu chuyện về bác thợ mộc?
A. Vì bác giúp các thành viên trong gia đình tôi thêm đoàn kết.
B. Vì bác có tài năng kiệt xuất trong việc chế tạo ra đồ gỗ gia dụng.
C. Vì bác tạo ra kỉ niệm tươi đẹp, trong sáng cho anh em nhân vật tôi.
D. Vì bác để lại ấn tượng tốt đẹp về một người tỉ mỉ, tận tụy với nghề.
Câu 6. Đề tài của văn bản là:
A. Cuộc sống gia đình
C. Tình yêu thiên nhiên
B. Thế giới tuổi thơ
D. Tình yêu nghề nghiệp
Câu 7. Chi tiết “Bác thợ xoa xoa tay trên mặt ghế vừa được thay lại như để từ biệt đứa con của mình” thể hiện điều gì?
A. Tự tin với tay nghề cao siêu của mình
C. Trân trọng thành phẩm mình đã làm ra
B. Đề cao công việc cao quý của mình
D. Tiếc nuối khi tạm biệt thứ mình yêu quý
Câu 8. Chủ đề của văn bản là:
A. Ca ngợi những con người sống có đam mê và hết lòng theo đuổi đam mê.
B. Ca ngợi những con người tận tụy, tỉ mỉ, có trách nhiệm trong nghề nghiệp.
C. Ca ngợi những con người biết sống chia sẻ, đồng cảm với người xung quanh.
D. Ca ngợi những con người sống mạnh mẽ, kiên cường trước nghịch cảnh.
*Trả lời câu hỏi:
Câu 9. Theo em, có cần thiết đưa vào trong truyện chi tiết miêu tả cảnh mưa gió không? Lí giải vì sao?
Câu 10. Từ nội dung câu truyện, em rút ra được bài học gì cho bản thân mình?
PHẦN II.
VIẾT (4.0 ĐIỂM): Phân tích truyện ngắn “Nhát đinh của bác thợ” ở văn bản trên
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu `1:` A. Ngôi thứ nhất
Câu `2:` C. Thể hiện sâu sắc hơn trách nhiệm của bác thợ mộc.
Câu `3:` B. Bóng bác nhoà dần, nhòa dần trên đường quốc lộ mịt mù gió thốc.
Câu `4:` C. 3
Câu `5:` D. Vì bác để lại ấn tượng tốt đẹp về một người tỉ mỉ, tận tụy với nghề.
Câu `6:` B. Thế giới tuổi thơ
Câu `7:` C. Trân trọng thành phẩm mình đã làm ra
Câu `8:` B. Ca ngợi những con người tận tụy, tỉ mỉ, có trách nhiệm trong nghề nghiệp.
Câu `9:`
Việc đưa chi tiết miêu tả cảnh mưa gió vào truyện "Nhát đinh của bác thợ" là vô cùng cần thiết và mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Cơn mưa không chỉ là yếu tố tự nhiên mà còn góp phần tô đậm phẩm chất cao đẹp của người thợ, đồng thời tạo nên một kết thúc xúc động cho câu chuyện. Thứ nhất, cơn mưa làm nổi bật sự tận tâm và trách nhiệm của bác thợ. Việc bác quay trở lại nhà sau khi đã đi một quãng đường xa, dưới trời mưa tầm tã, chỉ để đóng nốt một chiếc đinh chưa hết đầu cho thấy sự chu đáo, cẩn thận và tinh thần trách nhiệm cao độ của bác đối với công việc. Nếu không có cơn mưa, có lẽ bác đã không quay lại, hoặc việc bác quay lại sẽ không gây ấn tượng mạnh mẽ đến vậy. Cơn mưa đã nhấn mạnh sự vất vả mà bác phải trải qua để hoàn thành công việc một cách hoàn hảo nhất. Thứ hai, cơn mưa tạo nên một khung cảnh cảm động và giàu tính biểu tượng. Hình ảnh bác thợ ướt đẫm, cắm cúi đi trong mưa, vai khoác cưa, tay xách hộp gỗ, bóng bác nhòa dần trong màn mưa gió trên đường quốc lộ mịt mù đã khắc sâu vào tâm trí người đọc, đặc biệt là trong ký ức của người kể chuyện khi còn nhỏ. Cơn mưa như một bức nền làm nổi bật hình ảnh người thợ với tấm lòng cao đẹp, sẵn sàng vượt qua khó khăn để hoàn thành công việc một cách tốt nhất. Nó cũng tượng trưng cho những khó khăn, vất vả mà người lao động chân chính phải đối mặt trong cuộc sống. Thứ ba, cơn mưa cũng góp phần tạo nên sự tương phản giữa hành động nhỏ bé (đóng một chiếc đinh) với tấm lòng cao cả của người thợ. Chính trong hoàn cảnh khó khăn của cơn mưa, hành động tưởng chừng như nhỏ nhặt ấy lại càng trở nên ý nghĩa và đáng trân trọng. Tóm lại, chi tiết miêu tả cảnh mưa gió trong truyện "Nhát đinh của bác thợ" không chỉ là một yếu tố miêu tả tự nhiên mà còn là một chi tiết nghệ thuật quan trọng, góp phần làm nổi bật chủ đề của câu chuyện và khắc họa sâu sắc hình ảnh người lao động chân chính với những phẩm chất cao đẹp.
Câu `10:`
Dựa vào câu chuyện "Nhát đinh của bác thợ", em rút ra được nhiều bài học quý báu cho bản thân. Trước hết, câu chuyện ca ngợi tinh thần trách nhiệm cao cả của người thợ. Bác không chỉ làm việc vì tiền bạc mà còn đặt cái tâm vào từng công việc mình làm. Chi tiết bác quay lại trong cơn mưa chỉ vì một chiếc đinh chưa đóng hết đầu cho thấy bác là người cẩn thận, chu đáo, luôn lo lắng cho sự an toàn của người khác. Bài học này dạy em phải luôn có trách nhiệm với những việc mình làm, dù là việc nhỏ nhất, phải làm đến nơi đến chốn, không được làm qua loa, đại khái. Thứ hai, câu chuyện thể hiện sự trung thực và lòng tự trọng của người thợ. Bác từ chối nhận thêm tiền biếu của cha nhân vật “tôi”, điều này cho thấy bác là người liêm khiết, không vụ lợi. Bác chỉ muốn hoàn thành tốt công việc của mình mà không đòi hỏi thêm bất cứ điều gì. Điều này dạy em phải sống trung thực, ngay thẳng, không tham lam, vụ lợi cá nhân. Cuối cùng, hình ảnh bác thợ cặm cụi làm việc trong mưa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em. Bác là người lao động chân chính, yêu nghề và luôn tận tâm với công việc. Câu chuyện nhắc nhở em phải biết quý trọng sức lao động, tôn trọng những người lao động chân chính và luôn cố gắng hết mình trong mọi công việc. Nhát đinh của bác thợ không chỉ là một hành động kỹ thuật mà còn là biểu tượng của tinh thần trách nhiệm, sự trung thực và lòng yêu nghề, những phẩm chất cao đẹp mà em cần học tập và rèn luyện.
PHẦN II.
VIẾT (4.0 ĐIỂM): Phân tích truyện ngắn “Nhát đinh của bác thợ” ở văn bản trên
Bài làm:
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin