

tình cảm cảm xúc của tác giả khi còn nhỏ,lớn lên và xa quê(bài gió chướng)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án;
- Trong tác phẩm " trở gió" của Nguyễn Ngọc Tư thể hiện tình cảm sâu dậm với quê hương qua ba giai đoạn đời mình: Khi còn bé, lớn lên, và xa quê.
Khi còn nhỏ, quê hương trong mắt tác giả là một thế giới ngây thơ , trong sáng với những kỷ niệm vui tươi giữ thiên nhiên. Đó là những ngày tháng hồn nhiên, yêu quê hương vô điều kiện, nơi cô tự do vui đùa.
Khi lớn lên, tình yêu quê hương trở nên sâu sắc hơn. Cô nhận ra những khó khăn của cuộc sống nơi đây, cảm thấy thương hơn cho mảnh đất và những người dân quê. Tình cảm lúc này là sự gắn bó, đồng cảm và trân trọng.
Khi xa quê, quê hương lại trở thành nỗi nhớ , nơi những hình ảnh thân quen luôn hiện về trong tâm trí.Tác giả nhớ từng ngọn gió, từng cánh đồng, luôn cảm thấy mình thuộc về nơi ấy.Khoảng cách chỉ làm cho tình yêu quê hương trong lòng cô ấy ngày càng đậm sâu và không bao giờ phai.
Bài viết như 1 dòng cảm xúc chảy qua ba giai đoạn đời, thể hiện tình yêu chân thành, bền chặt với quê hương và mang đến niềm đồng cảm sâu sắc cho người đọc.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Đáp án:
Trong bài thơ "Gió chướng" của tác giả Xuân Diệu, tình cảm và cảm xúc của nhân vật trữ tình về quê hương được thể hiện một cách sâu sắc và rõ nét qua ba giai đoạn chính: khi còn nhỏ, khi lớn lên và khi xa quê. Khi còn nhỏ, cảm xúc của tác giả thật trong sáng, vui tươi và hồn nhiên. Quê hương là nơi gắn liền với những kỷ niệm đẹp đẽ, giản dị, đầy yêu thương. Những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng, dòng sông hay những trò chơi trẻ con trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho những ký ức tuổi thơ. Sự ng innocence và thi vị trong tâm hồn trẻ thơ giúp tác giả cảm nhận một quê hương ấm áp và thân thuộc. Khi lớn lên, cảm xúc của tác giả trở nên trăn trở và sâu lắng hơn. Những câu thơ phản ánh sự thay đổi trong cách nhìn nhận về quê hương, không chỉ đơn thuần là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm, những ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ. Tác giả có những suy tư về sự mất mát, sự chuyển giao thời gian và những thay đổi trong cuộc sống. Khi xa quê, nỗi nhớ quê hương càng trở nên mãnh liệt. Cảm xúc trong giai đoạn này là sự hoài niệm, tiếc nuối và khát khao trở về. Những hình ảnh quê hương trở nên sống động hơn bao giờ hết; tác giả cảm nhận rõ ràng cái lạnh của gió chướng, cái se sắt của mùa đông, những âm thanh quen thuộc của cuộc sống nơi quê nhà. Tình yêu quê hương trỗi dậy mạnh mẽ, thể hiện nỗi nhớ mùa, nhớ người, nhớ cả màu sắc, âm thanh của quê hương.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trong văn bản “Trở gió” của Nguyễn Ngọc Tư, tình cảm và cảm xúc của tác giả về quê hương được thể hiện sâu sắc qua sự gắn bó với những điều bình dị, thân quen. Gió chướng, biểu tượng của quê hương, không chỉ là một yếu tố tự nhiên mà còn mang đậm dấu ấn của ký ức tuổi thơ, gợi nhớ những ngày tháng êm đềm, giản dị bên gia đình, bạn bè và làng quê. Khi còn nhỏ, tác giả cảm nhận gió chướng như một phần không thể thiếu của miền quê, là sự hiện diện nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh vô cùng lớn lao trong lòng mỗi người.Tình cảm của tác giả đối với gió chướng không chỉ đơn thuần là sự yêu mến thiên nhiên mà còn là sự gắn kết sâu sắc với quá khứ. “Trở gió” đã tái hiện những cảm xúc của tác giả khi trưởng thành và phải rời xa quê hương. Gió chướng không còn là hình ảnh giản dị mà giờ đây, nó trở thành một biểu tượng của sự nhớ nhung, của những ký ức khắc khoải về tuổi thơ. Khi lớn lên và đi xa, gió chướng trở thành một phần ký ức bất diệt trong tâm hồn, một phần của cội nguồn mà dù có đi đâu, về đâu, cũng không thể nào quên được.Với những câu văn đầy cảm xúc như “mừng đó, rồi bực đó”, “buồn, buồn muốn chết”, tác giả đã thể hiện rõ sự xung đột trong tâm trạng khi đón nhận gió chướng. Đó là cảm giác vừa mừng vui vì được nhớ về quê hương, nhưng cũng vừa buồn bã, nuối tiếc vì sự xa cách, như một nỗi nhớ về một phần của bản thân đã mất. Gió chướng, qua cái nhìn của người con xa quê, không chỉ là một cơn gió, mà là một phần không thể thiếu trong tâm hồn, gợi lên những kỷ niệm đầy ắp cảm xúc.Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư đã khéo léo thể hiện một tình yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những điều giản dị, thân quen nhất, và dù có đi đâu, tâm hồn của mỗi người luôn mang theo phần quê hương ấy. Tình cảm ấy không chỉ được xây dựng từ những cảnh vật, âm thanh, mà còn từ chính những cảm xúc, ký ức đã thấm sâu vào trong tâm hồn người viết, khiến mỗi lần nhắc đến quê hương lại là một lần nhắc đến sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái tôi và quê hương.
Bảng tin