

Mẹ đi về phía trăm năm
Con ngồi xếp những nâu trầm mà thương
Thôi đành nhờ cả khói sương
Áo nâu ơi, hãy theo đường mẹ đi...
“Phải chăng khi mất đi những điều bình dị trong cuộc sống, con người mới nhận ra được giá trị thiêng liêng của những điều đó?". Viết bài nghị luận (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ về ý kiến trên
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Cuộc sống hiện đại với nhịp độ hối hả và áp lực công việc, con người thường mải mê theo đuổi thành công, danh vọng hay vật chất đến mức quên đi những giá trị đích thực vốn có trong những điều giản dị xung quanh mình. Những điều bình dị ấy, dù nhỏ bé và dễ bị xem thường, lại ẩn chứa trong mình sức mạnh chữa lành, an ủi tâm hồn và là nguồn cội của hạnh phúc. Chỉ khi mất đi chúng, ta mới thấm thía được ý nghĩa sâu sắc và giá trị thiêng liêng của những khoảnh khắc ấy.
Hình ảnh “Mẹ đi về phía trăm năm, con ngồi xếp những nâu trầm mà thương” không chỉ gợi nhớ đến tình mẫu tử thiêng liêng mà còn là biểu tượng của sự hy sinh, của tình yêu vô điều kiện mà ta có thể đã xem đó là điều hiển nhiên. Khi còn có mẹ bên cạnh, ta sống trong vòng tay ấm áp của sự che chở, không biết trân trọng từng giây phút đong đầy yêu thương ấy. Nhưng khi mất đi người thân yêu, những ký ức ngọt ngào bỗng trở nên thiêng liêng và có một sức nặng cảm xúc khiến ta đau lòng vì sự mất mát không thể nào bù đắp được. Qua đó, ta nhận ra rằng chính những mảnh ghép bình dị ấy đã tạo nên bức tranh cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa.
Không chỉ riêng tình mẫu tử, sự trân trọng còn cần được đặt vào những mối quan hệ khác như tình bạn, tình yêu và cả mối liên hệ giữa con người với thiên nhiên. Trong guồng quay của cuộc sống, ta dễ dàng quên mất những bữa cơm đạm bạc bên gia đình, những cuộc trò chuyện giản dị cùng người thân, hay cảm giác thư thái khi được hòa mình vào thiên nhiên tĩnh lặng. Tuy nhiên, chính những khoảnh khắc ấy mới chính là liều thuốc tinh thần giúp ta vượt qua những khó khăn, mang lại niềm tin và hy vọng cho ngày mai. Khi những điều đó dần xa rời, khi thời gian biến mất không thể quay lại, ta mới bàng hoàng nhận ra rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở những thành tựu rực rỡ bên ngoài, mà là trong những giây phút giản dị, chân thành mà ta từng được trải nghiệm. Thêm vào đó, mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên cũng cho thấy một bài học quý giá về sự giản dị. Khi bầu không khí trong lành, những cánh rừng xanh tươi và dòng suối mát lạnh còn đượm vẻ yên bình, con người mới cảm nhận được sự sống lan tỏa từ từng tia nắng, từng cơn gió nhẹ. Nhưng khi môi trường dần bị mai một bởi cuộc chạy đua vô tận của đô thị hóa và công nghiệp hóa, ta mới hối tiếc vì đã không biết trân trọng vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Những điều bình dị ấy không chỉ là cảnh vật hữu tình mà còn là nguồn sống, là cảm hứng bất tận cho tâm hồn, giúp ta tìm lại chính mình giữa muôn vàn xô bồ của cuộc sống hiện đại.
Vậy nên, để không phải hối tiếc khi nhìn lại quá khứ, mỗi chúng ta cần biết trân trọng và nuôi dưỡng từng khoảnh khắc hiện tại. Hãy dành thời gian cho gia đình, lắng nghe và chia sẻ cùng những người thân yêu, để từ đó cảm nhận được niềm vui giản dị mà chân thành. Bởi lẽ, hạnh phúc đích thực không nằm ở những thứ phù phiếm bên ngoài, mà chính ở sự gắn kết, yêu thương và cảm giác an yên trong tâm hồn. Tóm lại, cuộc sống vốn đầy ắp những điều bình dị nhưng lại mang trong mình giá trị thiêng liêng, sâu sắc mà con người thường xem nhẹ cho đến khi mất đi chúng. Chính khi mất đi, ta mới nhận ra rằng những điều giản dị ấy chính là nền tảng tạo nên hạnh phúc chân thật và bền vững. Hãy sống trọn vẹn với hiện tại, yêu thương và trân trọng những điều giản đơn, để mỗi ngày qua đi đều là một hành trình ý nghĩa của tâm hồn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin