

Thuở đất trời còn hỗn mang, khai thiên lập địa, thường có các vị thần khổng lồ xuất hiện giúp đỡ con người. Cả thần nam và thần nữ. Những vị thần này hay đi với nhau thành một cặp như ông Tứ Tượng – bà Nữ Oa, ông Đực – bà Cái, ông Đùng – bà Đà… ở vùng Tiên Du có ông Lộc Cộc – bà Tồ Cô.
Hai ông bà Lộc Cộc – Tồ Cô đều có thân hình cao lớn, đầu đội trời, vai chạm mây chân đứng lún đá thủng đất. Mỗi bước đi của ông bà từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác. Ông bà để lại giữa đồng ruộng, trên sườn đồi, trong ngõ làng những dấu chân khổng lồ đo vừa tay mười gang. Ở Sơn, ở Chè Dọc, ở Lim, ở Kẻ Đồng, ở Tiên Lát, ở Phật Tích… đâu đâu cũng có dấu chân ông bà.
Hai ông bà Lộc Cộc – Tồ Cô có khi đi thành đôi, người nọ tiếp người kia. Có khi chỉ thấy một mình ông. Có khi lại thấy một mình bà. Hai người khổng lồ nhưng tính tình thật hồn hậu tự nhiên, thoắt vui thoắt buồn như những đứa trẻ ham chơi. Lúc tức giận, hai ông bà chớp mắt sáng lóe, tiếng nói ầm ầm như trống dội, hắt hơi thành giông gió, thở mạnh thành bão táp… Khi vui, ông bà làm mưa gió tưới tắm cho cây cỏ tốt tươi.
Hai ông bà Lộc Cộc – Tồ Cô đều to lớn như thế nên đều có sức khỏe dị thường. Ông bà thường đua nhau làm các việc lớn lao như đào sông, xây núi, lấp biển.
Một cái sọt đất bỏ quên cũng thành cái bò. Đắp suốt một đêm thì được quả đồi. Một vết chân duỗi ra cũng khơi thành con suối. Đào suốt một ngày thì được con sông… Nhờ ông bà dồn nước ra biển, tát khô đầm lầy mà đất đai đồng ruộng hiện ra, thành nơi cư trú làm ăn sinh sống cho con người.
Khi con người đông đúc, ông Lộc Cộc vẫn về đổ giông, đổ sấm, vung chớp tung gió bão, bà Tồ Cô vẫn về tung những đàn hươu nai, chim chóc đến cho con người săn bắt…
Nhìn quang cảnh núi sông đồng ruộng cỏ cây hoa lá bốn mùa kế tiếp nhau xanh tươi, bà Tồ Cô hài lòng lắm. Công việc tạm xong, lại đang có mang nên bà Tồ Cô nằm duỗi dài xuống bên dòng sông Đuống nghi ngơi. Tại đây, bà Tồ Cô đã đẻ ra một cái bọc. Từ cái bọc nở ra mười hai người con gái xinh đẹp. Các cô gái thay mẹ chia nhau đi khắp bốn phương dạy dân các nghề nghiệp, mỗi cô đều trở thành vua bà của mỗi vùng.
Trút bộ đồ mặc, bà Cô Tô vẫn nằm khỏa thân giữa bầu trời lồng lộng nắng gió, mãi mãi phô bày sắc đẹp nõn nà của mình trong giáng núi Nguyệt Hằng đất Tiên Du.
Câu 1 trong truyện nhân vật ông Lộc cộc,bà tồ cô xuất hiện trong bối cảnh (không gian, thời gian) như thế nào?
Câu 2 dấu hiệu nào về nhân vật giúp anh,chị nhận ra bà tồ cô là một truyện thần thoại?
Câu 3 nêu nội dung bao quát của truyện bà tồ cô?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu1
**Bối cảnh không gian** trong truyện chủ yếu diễn ra ở một làng quê nghèo, nơi cuộc sống của người dân bị ảnh hưởng bởi thiên nhiên và những vấn đề xã hội. Không gian làng quê thường gắn liền với cảnh vật quen thuộc như cánh đồng, dòng sông, ngôi nhà đơn sơ... tạo ra một bức tranh sống động về đời sống nông thôn
- **Bối cảnh thời gian** không được xác định rõ ràng trong truyện, nhưng có thể cảm nhận được không khí của một thời kỳ mà nông dân phải đối mặt với những khó khăn, vất vả, có thể là trong giai đoạn trước hoặc trong thời kỳ chiến tranh. Thời gian của câu chuyện là thời điểm mà cuộc sống nông thôn còn nhiều gian truân, tăm tối, và con người phải tranh đấu để sinh tồn.( Có thể tóm tắt lại nếu thấy quá dài)
Câu 2
1. **Tính cách siêu nhiên**: Bà Tồ Cô thường được mô tả có khả năng thần kỳ, có thể làm những điều mà con người bình thường không thể. Điều này phản ánh tính chất của nhân vật trong thể loại thần thoại, nơi mà nhân vật thường có năng lực vượt trội. 2. **Biểu tượng và hình ảnh**: Các hình ảnh liên quan đến bà, như việc bà có thể tác động đến tự nhiên hoặc thực hiện các phép thuật, mang tính biểu tượng cao. Những hình ảnh này thường gợi lên những yếu tố huyền bí và viễn tưởng. 3. **Liên kết với các yếu tố văn hóa cổ xưa**: Bà Tồ Cô thường liên quan đến các truyền thuyết, phong tục tập quán, hoặc tín ngưỡng dân gian. Những câu chuyện xoay quanh bà thường gắn liền với những sở thích hoặc nhu cầu của con người, như sự sống, cái chết, hay các hiện tượng tự nhiên. 4. **Câu chuyện có tính giáo huấn**: Nội dung của truyện thường mang lại những bài học về đạo đức, nhân văn hoặc những giá trị truyền thống của dân tộc. Điều này phản ánh đặc trưng của thể loại thần thoại, nơi mà các câu chuyện không chỉ đơn thuần là kể lại sự việc mà còn chứa đựng những thông điệp sâu sắc. 5. **Sự tồn tại của các nhân vật huyền bí khác**: Trong truyện, bà Tồ Cô có thể giao tiếp hoặc tương tác với các nhân vật huyền bí khác, điều này cũng là một đặc điểm chung trong thể loại thần thoại.
Câu 3
Trong quá trình diễn ra câu chuyện, có thể xuất hiện các xung đột, như những thử thách mà nhân vật phải đối mặt, sự ganh ghét của những thế lực khác, hoặc những tình huống khó khăn trong cuộc sống của người dân. Qua đó, truyện không chỉ phản ánh tâm tư của người dân mà còn truyền tải những thông điệp về lòng kiên trì, yêu thương và sự hòa hợp với thiên nhiên.
Truyện "Bà Tồ Cô" kể về bà Tồ Cô, một nhân vật mang những phẩm chất siêu nhiên, có khả năng điều khiển thiên nhiên và bảo vệ ngôi làng. Bà thường có những hành động thiện nguyện, đồng thời cũng là người mang đến sự bảo vệ cho dân làng trước thiên tai và khó khăn. Câu chuyện thường xây dựng hình ảnh ông bà Tồ Cô như một biểu tượng của lòng nhân ái, sự yêu thương và đoàn kết cộng đồng..
Mình gửi bạn, phần trình bày có hơi dài nên có thể tóm gọn những ý chính thôi ạ!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin