

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`a.` Ngoại hình (chú ý trang phục của thầy):
`->` Các câu văn khắc họa ngoại hình (chủ yếu về trang phục): ''Chỉ đến lúc ấy, đã hơi hoàn hồn, tôi mới nhận ra thầy giáo chúng tôi mặc chiếc áo rơ-đanh-gốt màu xanh lục, diềm lá sen gấp nếp mịn và đội cái mũ tròn bằng lụa đen thêu mà thầy chỉ dùng vào những hôm có thanh tra hoặc phát phần thưởng.''
`=>` Bộ trang phục mà nhân vật Thầy Ha-men diện trên người vào hoàn cảnh cụ thể trong tác phẩm rất nghiêm trang, mang nét đặc trưng rất riêng biệt của những người dân nước Pháp phồn hoa. Điều đó cho thấy tại buổi học cuối cùng (được học tiếng Pháp thân yêu), người thầy muốn đem đến cái nhìn trang nghiêm, chỉn chu nhất.
`=>` Ngoại hình/dáng vẻ của thầy ban đầu khiến nhân vật ''tôi'' tỏ vẻ vô cùng bất ngờ, hoang mang.
`@` Hành động, cử chỉ:
`+` Thầy cầm một quyển ngữ pháp và đọc bài học cho chúng tôi
`+` Thầy Ha-men đã chuẩn bị cho ngày hôm đó những tờ mẫu mới tinh, trên có viết bằng chữ rông thật đẹp: Pháp, An-dát, Pháp, An-dát
`+` Chốc chốc, ngước mắt khỏi trang giấy, tôi thấy thầy Ha-men đứng lặng im trên bục và đăm đăm nhìn những đồ vật quanh mình như muốn mang theo trong ánh mắt toàn bộ ngôi trường nhỏ bé của thầy...
`+` Thầy Ha-men đứng dậy trên bục, người tái nhợt - Thầy bèn quay về phía bảng, cầm một hòn phấn và dằn mạnh hết sức, thầy cố viết thật to: “NƯỚC PHÁP MUỐN NĂM!”.
`=>` Khoảng khắc buổi học cuối cùng học tiếng Pháp, thầy Ha-men tỏ rõ sự ủ rũ, dường như Thầy muốn dành tất cả thời gian ngắn ngủi, dành mọi tâm huyết để truyền tải đến các bạn học sinh những con chữ, những bài đọc được viết bằng tiếng Pháp. Thầy không tức giận khi nhân vật ''tôi'' không thuộc bài mà rất ân cần, dịu dàng khuyên bảo.
`***` Lời nói:
`+` – Các bạn, – Thầy nói – hỡi các bạn, tôi... tôi...
`->` Khoảnh khắc tiết học sắp kết thúc, những lời nói của thầy vô cùng yếu ớt, người thương tiếc cho những học sinh vì đã không được tiếp tục trau dồi tiếng mẹ đẻ.
`+` Thế rồi, từ điều này sang điều khác, thầy Ha-men nói với chúng tôi về tiếng Pháp, bảo rằng đó là ngôn ngữ hay nhất thế giới, trong sáng nhất, vững vàng nhất: giữ lấy nó trong chúng ta và đừng bao giờ quên lãng nó, bởi vì khi một dân tộc rơi vào vòng nô lệ, chừng nào họ vẫn giữ vững tiếng nói của mình thì chẳng khác gì nắm được chìa khoá chốn lao tù...
`+` Phrăng ạ, thầy sẽ không mắng con đâu, con bị trừng phạt thế là đủ rồi... con thấy đó. Ngày nào người ta cũng tự nhủ: “Chà! Còn khối thì giờ. Ngày mai ta sẽ học.”. Và rồi con thấy điều gì xảy đến... Ôi! Tại hoạ lớn của xứ An-dát chúng ta là bao giờ cũng hoãn việc học đến ngày mai. Giờ đây, những kẻ kia có quyền bảo chúng ta rằng: “Thế nào? Các người tự nhận là dân Pháp....
`=>` Tuy nhân vật ''tôi'' không đọc thuộc lấy một con chữ nào, nhưng thầy Ha-men vẫn chẳng có thái độ tức giận mà thay vào đó là sự tiếc thương, sự buồn rầu; thầy đã tận dụng hết mọi phút giây cuối cùng để trút những lời nói thật rõ ràng, thật rành mạch, hy vọng các học trò sẽ thấu hiểu thay thầy.
`***` Suy nghĩ và mong ước của thầy về tiếng Pháp:
`=>` Khi nói về ngôn ngữ mẹ đẻ - cũng chính là thứ tiếng mà Thầy quyết định dạy học cho học trò nước Pháp, Thầy Ha-men vô cùng xúc động, nghẹn ngào; thầy thương cho những học trò khi chúng không được tiếp tục viết những nét chữ Pháp thân yêu, thầy căm giận khi lũ phát xít bắt buộc nhân dân nước Pháp phải học tiếng Đức.
`=>` Thầy yêu kính tiếng Pháp, yêu kính An-dát, nước Pháp; không muốn rời xa chúng một phút giây nào!
`***` Thái độ, cảm xúc, tâm trạng của Thầy
`=>` Xuyên suốt buổi học, thầy giữ trong mình cảm xúc lâng lâng, buồn bã, tiếc nuối; tâm trạng ủ rũ xâm chiếm lấy tâm trí của Thầy. Nhưng khi dạy, uốn nắn con chữ nước Pháp cho học trò; thầy vẫn gắng hết sức truyền tải kiến thức.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Nhân vật thầy giáo Hamen trong buổi học cuối cùng:
Trang phục: Thầy mặc bộ lễ phục chỉ dùng vào những ngày đặc biệt khi có thanh tra hoặc phát thưởng: áo rơ-đanh-gốt màu xanh lục diềm lá sen gấp nếp mịn và đội mũ tròn bằng lụa đen thêu.
Thái độ đối với học sinh: dịu dàng, không giận dữ quát mắng; kiên nhẫn giảng bài, chuẩn bị bài học rất chu đáo.
Những lời nói về việc học tiếng Pháp: ca ngợi tiếng Pháp, tự phê bình mình và mọi người có lúc đã sao nhãng việc học tập và dạy tiếng Pháp. Thầy coi tiếng Pháp là vũ khí, là chìa khóa của chốn lao tù.
Hành động, cử chỉ lúc buổi học kết thúc: thầy xúc động mạnh, người tái nhợt, nghẹn ngào, không nói được hết câu, nhưng thầy đã dồn hết sức mạnh để viết lên bảng dòng chữ thật to: "Nước Pháp muôn năm".
=> Cuối cùng, Thầy Hamen là người yêu nghề dạy học, yêu tiếng mẹ đẻ, và người yêu nước sâu sắc, nhân vật thầy giáo Ha-men đã góp phần thể hiện chủ để và tư tưởng tác phẩm một cách trực tiếp và sâu sắc, vẻ đẹp của ông được hiện ra qua cặp mắt nhìn khâm phục và biết ơn của chú học trò Phrăng bằng lời kể chân thành và xúc động về buổi học cuối cùng không thể nào quên. K hiểu hay muốn bổ sung thì nói mình nha cậu
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin