

(1) Ba hôm sau, ông cụ già chết thật.
Cả gia đình ấy đã nhao lên mỗi người một cách, đi gọi từ ông lang băm Tây cho đến ông lang băm Ðông, già và trẻ, để thực hành đúng cái lý thuyết "nhiều thầy thối ma". Ông cụ già chết, danh dự của Xuân lại càng to thêm, vì cái lẽ rất chính đáng là luôn ba hôm nó đã trốn một chỗ nào không ai biết, đến nỗi cụ bà cho người đi tìm đâu cũng không thấy. Thiếu ông đốc tờ Xuân là thiếu tất cả, những ông thầy thuốc chính hiệu đã thất bại hoàn toàn. Về phần ông đốc tờ Trực Ngôn, thấy bạn đồng nghiệp Xuân của ông không chữa, cho đó là một bệnh nặng, nên cũng không dám nhận. Ðó là một bài học cho những kẻ nào dám bảo một người như Xuân là con nhà hạ lưu, ma cà bông, vô học, vô lại, nhặt banh quần, vân vân... Người ta lại đi mời cả cụ lang Tỳ lẫn cụ lang Phế, nhưng vì đã quá giận, hai cụ đã từ chối chạy chữa cũng như những vị danh y biết tự trọng. Người ta đã nghĩ cả đến thuốc Thánh đền Bia vừa mới chữa một người ho lao và một người cảm thương hàn bằng bùn đen và c.ứt trâu, công hiệu đến nỗi họ mất mạng, và quan trên lại điều tra rằng có một tụi cường hào tổ chức ra thánh, mà tụi cường hào ấy lại ăn cắp tiền quỹ nữa, nên tự nhiên cũng hết thiêng liêng... Những việc trắc trở như thế đã làm cho ông già hơn tám mươi tuổi phải chết một cách bình tĩnh. Trong lúc gia đình nhốn nháo, thằng bồi tiêm đã đếm được đúng một nghìn tám trăm bảy mươi hai câu gắt: "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!" của cụ cố Hồng.
(2) Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm. Ông Phán mọc sừng đã được cụ Hồng nói nhỏ vào tai rằng sẽ chia cho con gái và rể thêm một số tiền là vài nghìn đồng. Chính ông ta cũng không ngờ rằng giá trị đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông ta mà lại to đến như thế. Ông cho rằng Xuân có tài quảng cáo lắm, nói một lời là có vài nghìn bạc, nên sau khi được lời hứa quý hoá của ông bố vợ, ông trù tính ngay với Xuân một công cuộc doanh thương... "Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!". Ông Xuân chỉ nói có thế mà làm cho ông thêm được vài ba nghìn bạc thì khi ông Xuân nói đại khái: "Thưa ngài, thứ hàng này tốt nhất, buôn ở Tây phương." chắc phải có giá trị hơn nữa. Ông muốn gặp ngay Xuân để trả nốt năm đồng, trước khi buôn bán cũng phải giữ chữ tín làm đầu.
(3) Cụ cố Hồng đã nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu, để cho thiên hạ phải chỉ trỏ: "Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!". Cụ chắc cả mười phần rằng ai cũng phải ngợi khen một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế,...
(4) Ðiều băng khoăn của con cụ, ông Văn Minh, chỉ là mời luật sư đến chứng kiến cái chết của ông nội mà thôi. Thế là từ nay mà đi cái chúc thư kia sẽ vào thời kỳ thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa. Ông chỉ phiền một nỗi không biết xử trí với Xuân Tóc Ðỏ ra sao cho phải... Xuân tuy phạm tội quyến rũ một em gái ông, tố cái cái tội trạng hoạng dâm của một em gái khác nữa của ông, nhưng tình cờ đã gây ra cái chết của ông cụ già đáng chết. Hai cái tội nhỏ, một cái ơn to... Làm thế nào? Ông phân vân, vò đầu rứt tóc, lúc nào mặt cũng đăm đăm chiêu chiêu, thành thử lại thành ra hợp thời trang, vì mặt ông thật đúng cái mặt một người lúc gia đình đương là tang gia bối rối.
(5) Mà bối rối thật. Người chết, sau khi được quan trên khám qua loa, đã được khâm liệm đến gần một ngày rồi, vậy mà chưa thấy cụ Hồng ra lệnh phát phục, mặc dầu mọi công việc cử hành tang lễ đã quyết định xong xuôi. Phái trẻ, nghĩa là bọn dâu con, đã bắt đầu la ó lên rằng phái già chậm chạp. Cậu Tú Tân thì cứ điên người lên vì cậu đã sẵn sàng mấy cái máy ảnh mà mãi cậu không dùng đến. Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc những đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen – Dernières créations! - Những cái rất ăn với nhau mà tiệm Âu Hoá một khi đã lăng-xê ra thì có thể bán cho những ai có tang đương đau đớn vì kẻ chết cũng được hưởng chút hạnh phúc ở đời. Ông Typn rất bực mình vì mãi không được thấy những sự chế tạo của mình ra mắt công chúng để xem cái báo chí phê bình ra sao. Người ta đổ lỗi cho ông Văn Minh không khéo can thiệp, để mọi việc phải trì hoãn, cụ Hồng cứ nhắm mắt lại kêu khổ lắm, cụ bà hay lề lối, vẽ chuyện lôi thôi. Cụ Kì Thuỷ sở dĩ chưa phát phục vhỉ vì chuyện Tuyết, hay việc Xuân Tóc Ðỏ đã gây ra cho Tuyết vậy. [...]
(Trích Số đỏ, Vũ Trọng Phụng, Tuyển tập Vũ Trọng Phụng, tập III, NXB Văn học, Hà Nội, 1987)
Câu 1: Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: "Những việc trắc trở như thế đã làm cho ông già hơn tám mươi tuổi và chết một cách bình tĩnh.".
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Biện pháp tu từ: nghịch ngữ (việc trắc trở nhưng lại làm cho một ông già hơn tám mươi tuổi chết một cách bình tĩnh)
Tác dụng:
+Làm tăng tính gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt. Việc để "việc trắc trở" bên cạnh cái "chết bình tĩnh" diễn tả một hiện tượng khác thường, chỉ có những ngôn ngữ bậc thầy mới dám thực hiện
+ Qua các nói nghịch ngữ, tác giả thể hiện sự mỉa mai, lên án phê phán những đám con cháu bất hiếu, tham lam, sĩ hão chạy theo cái tiến bộ, thích phô trương và hiếu thảo đến mức muốn người ông, người cha của mình ra đi cho nhẹ, chúng đã biến cái đám tang nghiêm trang thành một cái buổi trình diễn thời trang đầy lố lăng, kệch cỡm cùng với những giọt nước mắt, nhân cách đầy giả tạo để dấu đi niềm hạnh phúc của một tang gia.
+Thể hiện giọng điệu đầy mỉa mai, châm biếm của tác giả trước một niềm hạnh phúc của một đám tang gia của những người con cháu có hiếu. Biết ông, cha của mình đã già cả không chịu được đả kích lớn nên đám con cháu đã gây ra những việc trắc trở để cụ được về với tổ tiên một cách bĩnh tĩnh và thanh thản nhất.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`@`Câu 1: Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: "Những việc trắc trở như thế đã làm cho ông già hơn tám mươi tuổi phải chết một cách bình tĩnh.".
`=>` Biện pháp tu từ: nghịch ngữ `->` Những việc trắc trở như thế - chết một cách bình tĩnh ( Sử dụng lối nói nghịch lý giữa những việc trắc trở, việc phức tạp và chết theo lý bình tĩnh; vị trí ở đầu câu và cuối câu )
`@` Tác dụng:
`+` Nhằm tạo hiệu quả về sự trái ngược nhau về từ ngữ để diễn đạt hướng đến làm nổi bật ý của người nói, tăng sức gợi hình, gợi tả , làm nổi bật giá trị hình ảnh, làm cho hình ảnh, tình cảm thể hiện bộc lộ sinh động, sâu sắc
`+` Nói về cái chết của cụ cố Hồng, là khi cụ cố Hồng đã mất đi nhưng những việc trắc trở, phân chia tài sản, con cháu tị nạnh với nhau... buổi tang bỗng trở thành một sự kiện vui vẻ và kỳ lạ, chứ không đượm buồn như mọi lễ tang khác
`+` Nói lên tâm trạng, suy nghĩ của tác giả: đám tang là nơi đưa tiễn người đã mất, đã khuất nhưng kì lạ thay đám tang này rất lạ đời khi mà ai ai cũng vui vẻ, hạnh phúc đến lạ kỳ, kể cả những đứa cháu, người con cũng trông đợi giây phút phân chia tài sản của người đã khuất, không hề cảm thấy tiếc thương.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin