

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Hồ Xuân Hương là một trong những nữ thi sĩ nổi tiếng trong nền văn học trung đại Việt Nam, lối viết thơ của bà hướng đến số phận của người phụ nữ xưa và sự khát khao được tự do, thoát khỏi những ràng buộc bất công. Bài thơ tự tình I của bà đã nói lên được vẻ đẹp đáng mến của người phụ nữ và nỗi lòng thương cảm cho chính mình. Chủ thể trữ tình ở đây có thể nói là bản thân tác giả và cũng là những nỗi niềm thương cảm cho số phận người phụ nữ. Mở đầu là không gian vắng lặng đêm khuya xen lẫn tiếng gà văng vẳng và lòng '' oán hận '' , càng khiến cho tâm trạng não nề, buồn phiền, khiến cho người thi sĩ không thể yên lòng. Đến với hình ảnh đối xứng ''mõ - chuông'' ; ''cốc - om'', như muốn nói cho cuộc đời vô cùng cô đơn, lẻ loi của nàng. Câu hỏi tu từ ''chuông ... om?'' đã thể hiện lên nỗi lòng băn khoăn, trắc trở, ưu phiền của người thiếu phụ. Hình ảnh đối xứng ''Trước - Sau'' là những tiếng lòng ''rầu rĩ'' của người đời, chỉ còn biết oán trách số phận bất hạnh của chính mình. 2 câu cuối bài lại là sự đối mặt với bi kịch của cuộc đời, không như những lời thơ trước ''tài tử... già om''. Với thủ pháp tả cảnh ngụ tình, người thi sĩ đã nói lên nỗi lòng tha thiết của chủ thể trữ tình - chính mình, từ đó nói lên tiếng nói đồng cảm, xót xa cho thân phận của những người phụ nữ có nhan sắc nhưng số phận lại đầy bất hạnh, hẩm hiu, và luôn bị chà đạp
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin