

Mọi người giúp mình với mình cần một bài phân tích bám sát vào đoạn trích này ạ
Phân tích và đánh giá nhân vật Nguyệt trong đoạn trích sau:
[...]
Một ánh chớp giật mát lạnh, đất rùng lên một hồi. Lặng đi mấy giây, tưởng có thể nghe được tiếng vỗ cánh của một con dế rất nhỏ, bỗng đâu đất, đá và cành cây bé cành cây lớn rơi ầm ầm, rào rào. Tôi vừa kịp nhận ra mình đang đứng giữa một cái khe chỉ vừa một người hai bên là hai gốc cây to. Nguyệt đang nấp ở mé ngoài.
Hai thằng địch khác lại sắp lao xuống, lại sắp một đợt khác! Tôi nắm tay kéo nguyệt vào khe, nhưng Nguyệt nhất định không chịu.
Nguyệt thét lên:
- Anh bị thương thì xe cũng mất, anh cứ nấp đó!
Không ngần ngại tôi bế xốc Nguyệt đặt giữa cái khe giữa hai gốc cây rồi chạy về phía xe đỗ. Địch bắn hai mươi ly đỏ lừ, nghe rát cả mặt. Xe tôi vẫn đứng đó, lữa đã bén vào lốp. Tôi dập lữa, trèo lên xe, nổ máy. Nguyệt cũng vừa chạy đến cánh cửa.
-Cho xe chạy đi anh, nó còn tiếp tục đánh ngầm đấy!
- Chạy chứ!
Một loạt bom rất gần, hơi bom xô Nguyệt ngã dúi. Tôi kéo Nguyệt vào trong đóng cửa buồng lái rồi chẳng đèn đóm gì hết, cứ theo lời Nguyệt chỉ đường, tôi cho xe phóng. Địch quây tròn trên đầu như xay lửa, rất thấp , thả pháo sáng và bắn hai mươi ly. Mặc, tôi cứ chạy và Nguyệt cứ nói rành rọt như người đếm bên cạnh;
- Anh ngoặc sang trái... Trước mặt có hố bom đấy... Chuẩn bị, sắp lên một cái dốc có "cua"...
Qua một quãng khó đi và tối quá, Nguyệt nhảy xuống đi dò trước. Tôi cứ nhằm cái bóng trắng nhờ nhờ của Nguyệt trước mặt mà lái theo. Lên quá độ hai kilômét, tôi dừng xe nép vào bên một "ta luy" cao có cây rậm. Tôi bật đèn buồng lái. Cái tôi trông thấy đầu tiên là có vết máu bên vai của Nguyệt, vết máu chảy xuống đỏ cả cánh tay áo xanh. Chết thật, cô ta bị thương rồi! Không biết Nguyệt bị thương loạt bom đầu tiên, lúc tôi nấp dưới khe, hay khi cô vùng chạy theo tôi trở về xe? Thú thực, lúc ấy trong lòng tôi dấy lên một tình yêu Nguyệt gần như mê muội lẫn cảm phục.
Nguyệt nhìn vết thương, cười. Khuôn mặt hơi tái nhưng vẫn tươi tỉnh và xinh đẹp. Từ đầu đến chân, cô ta ướt như một con công vừa tắm. Tôi rút chiếc mùi xoa đầy vết dầu mỡ trong túi, buộc ngoài lần áo xanh để cầm máu. Tôi đề nghị đưa Nguyệt sang bên kia ngầm về đơn vị, nhưng Nguyệt gạt đi:
- Đây là giang sơn của em rồi. Anh đi đi, không trời sáng mất! - Rồi Nguyệt lại cười: - Anh cứ yên tâm, vết thương chỉ sướt da thôi. Từ giờ đến sáng, em có thể đi lên đến tận trời được!.
( Mảnh trăng cuối rừng - Nguyễn Minh Châu)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Mảnh Trăng Cuối Rừng của Nguyễn Minh Châu là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của ông trong giai đoạn trước năm 1975. Đây là Truyện ngắn tiêu biểu cho bút pháp mang đậm cảm hứng lãng mạn, đặc biệt là trong việc khắc họa hình tượng nhân vật Nguyệt.
Chiến tranh không chỉ có khói lửa, bom đạn sự hi sinh, mất mát mà còn có cả tình yêu. Tình yêu trong thời chiến thật đẹp biết bao và câu chuyện tình yêu giữa Lãm và Nguyệt trong thời kháng chiến là một trong những tình yêu tiêu biểu nhất của thế hệ cha anh đi trước. Lãm là một người lính lái xe nghiêm túc, có trách nhiệm với công việc khi biết có một cô gái xin đi nhờ xe anh đã không có thiện cảm và có ý nghĩ coi thường, nhưng khi nghe những câu trả lời với giọng văn bình tĩnh cứng cỏi của cô gái khiến anh đã thay đổi suy nghĩ.
Nguyệt được miêu tả là cô gái mở đường có vẻ đẹp rất tuyệt từ đôi gót chân trắng hồng và tấm thân mảnh dẻ. Từ trìu mến mà cảm phục Nguyệt đã chinh phục được Lãm. Trong khung cảnh đạn bom dữ dội, với tất cả lòng dũng cảm, thông minh, gan dạ quên mình vì người khác. Hình ảnh một người con gái mảnh mai, giản dị nhưng cứng cỏi, dũng cảm đầy tinh thần trách nhiệm, thản nhiên trước khói lửa chiến tranh khiến Lãm vô cùng ấn tượng.
Nguyệt đẹp bởi vẻ đẹp ngoại hình, bởi vẻ đẹp của sự dũng cảm, dám hy sinh. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó Nguyệt sẽ lẫn với vô vàn các cô nữ thanh niên xung phong khác trong thời chống Mỹ. Ấn tượng về nhân vật Nguyệt trong lòng người đọc đó là niềm tin mãnh liệt vào một tình yêu chân chính. Nguyệt yêu Lãm qua lời kể của chị Tính, dẫu chưa hề biết mặt lãm nhưng cô vẫn nguyện thủy chung với anh, dẫu có lúc Lãm đã quên lời hẹn ước. Nhưng đối với Nguyệt cô không hề quên và bom đạn thời gian sự gian khổ hi sinh không thể nào tàn phá tình yêu trong tâm hồn người con gái ấy.
Niềm tin của Nguyệt và tình yêu vô cùng trong sáng. Nguyệt và Lãm chưa hề biết nhau, chưa hề đính ước nhưng Nguyệt đã tự nguyện gắn bó chung thủy với mối tình đầu. Ở Nguyệt ta thấy được sự thủy chung, một tình yêu rực cháy. Có thể nói nhân vật Nguyệt trong tác phẩm Mảnh Trăng Cuối Rừng chính là biểu tượng của một lớp thế hệ thanh niên cả cuộc đời hiến dâng Tuổi Thanh Xuân cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, luôn mang trong mình lý tưởng trong sáng.
#GiangLinda
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
12
1321
4
dạ bạn ơi mình cần một bài phân tích khá sát trong bài luôn ạ chứ không chung chung bạn ơi
54
2717
84
dạ