

Viết một bài nghị luận khoảng 500 chữ, cảm nhận vẻ đẹp nội dung và hình thức trong đoạn trích sau:
(…) “Giữa rừng Tây Bắc đầy hoa, đầy bướm, đầy ong, cái tôi thấy say say trong chính mình là dầu không được một chuyến đi bằng một đời ong, mình cũng là một con sinh vật đang nung một thứ mật gì. Sự tích lũy ở mình cũng ngày càng có giọt ra mà phần nào đem thơm thảo vào sự sống. Đối hoa xuân, lắng ong mật mà thêm ngầm tới đàn bướm tốt mã chấp chới bay, lộng lẫy những sắc phấn của sáo ngữ ồn ào. Bước phù phiếm cũng bay vào hoa, nhưng cặp cánh hào nhoáng cũng chẳng để lại gì. Từ ngày có lịch sử tiến hóa của loài người, chưa ai dám nói đến mật bướm.
Người ta hay nhắc đến mang nặng đẻ đau. Có những quá trình không phải là hoài thai, không đẻ gì (theo nghĩa hẹp và theo nghĩa đen sinh học) nhưng rất khổ đau và nặng nhọc đèo bòng. Ngọc trai nguyên chỉ là một hạt cát, một hạt bụi biển xâm lăng vào vỏ trai, lòng trai. Cái bụi bặm khách quan nơi rốn bể lẻn vào cửa trai. Trai xót lòng. Máu trai liền tiết ra một thứ nước rãi bọc lấy cái hạt buốt sắc. Có những cơ thể trai đã chết ngay vì hạt cái từ đâu bên ngoài gieo vào giữa lòng mình (và vì trai chết nên cát bụi kia vẫn chỉ là hạt cát). Nhưng có những cơ thể trai vẫn sống, sống lấy máu lấy rãi mình ra mà bao phủ lấy hạt đau hạt xót. Tới một thời gian nào đó, hạt cát khối tình con, cộng với nước mắt hạch trai, đã trở thành lõi sáng của một hạt ngọc tròn trặn ánh ngời”.
(Trích Tờ hoa, Tuyển tập Nguyễn Tuân)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Nguyễn Tuân ông được mệnh danh là ông vua tùy bút. Các tác phẩm của ông đều mang đến những vẻ đẹp, sự thu hút riêng dành cho các bạn đọc. Ông là người suốt đời đi tìm cái đẹp các đẹp từ thiên nhiên, cái đẹp từ cuộc sống, cái đẹp từ con người luôn luôn là đề tài trong các tác phẩm của mình. Trong đó tác phẩm " Từ hoa" của ông cũng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng bạn đọc.
Mở đầu đoạn trích đã đưa ta đến với loài ong Tây Bắc. Giữa rừng núi Tây Bắc ấy có "một con sinh vật đang nung một thứ mật". Ông đang nói đến công việc hàng ngày của ong đó là tích lũy những giọt mật để đem thơm thảo cho đời. Tác giả không chỉ nói đến hoa, đến ong mà quên đi rằng ông đang nói đến cái đẹp của thiên nhiên, của sự sống và của nghệ thuật.
Và ngay đoạn sau ông lại chuyển tới nói về con trai và quá trình sản xuất, hình thành hạt ngọc trai. Con trai và hạt ngọc cũng là để tuyên ngôn nghệ thuật, tuyên ngôn về cái nghề nghiệp của mình. Cũng như một nhà văn vậy viết văn cũng chính là tạo ra ngọc, một viên ngọc quý cho đời "có những quá trình không phải hoài thai, không đẻ gì (theo nghĩa hẹp và theo nghĩa đen sinh học) nhưng rất khổ đau và nặng nhọc đèo bồng". Cái hạt ngọc đến tay người tròn nhẵn ánh ngời vốn ban đầu chỉ là hạt cát "hạt bụi biển xâm lăng vào vỏ trai, trai xót lòng. Máu trai tiết ra một thứ nước dãi bọc lấy hạt cát buốt sắc, bao phủ lấy cái hạt đau, hạt xót. Tới một thời, gian nào đó hạt cát khối tình con.
Cách dùng từ của ông cũng vô cùng độc đáo. Ông luôn tận dụng những từ đồng nghĩa mà khiến cho người đọc không thể nào nghĩ đến hay mường tượng ra được. Ví như để chỉ cải hạt cát chui vào lòng trai, khi thì ông gọi là cái hạt bụi bặm khách quan nơi rốn bề, khi là cải hạt đau, hạt xót, cái hạt buốt sắc, cái khối tình con, cái lõi sáng của hạt ngọc tròn nhẵn ánh ngời...
Chỉ với một đoạn trích chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp nội dung và hình thức không có gì quá xa lạ với phong cách sáng tác trước giờ của Nguyễn Tuân. Sự tài hoa, uyên bác và phong cách đậm chất suy tư cũng được bộc lộ rõ nét nhất.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin