

Viết bài văn nêu cảm nghĩ của em về đoạn thơ "Mẹ và quả" mà em đã học.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
1. Mở bài:
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm.
- Giới thiệu về cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ.
2. Thân bài:
a. Cảm xúc về nội dung: Tác giả bày tỏ tình yêu thương sâu sắc trước sự hi sinh, tảo tần của mẹ.
* Hình ảnh người mẹ:
Bóng dáng mẹ tảo tần, chăm chút cho vườn cây:
+ Những mùa quả "lặn" rồi "mọc": "lặn", "mọc" chỉ sự tuần hoàn, không có có hồi kết nhằm diễn tả sự hi sinh, cần mẫn của mẹ. Mẹ làm quanh năm suốt tháng.
+ Quả "bí" và bầu" lớn xuống "mang dáng giọt mồ hôi mặn" => công sức của mẹ sau bao tháng ngày vun trồng, chăm bón.
=> Mẹ là người phụ nữ tần tảo, rất giàu đức hi sinh.
* Tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho mẹ:
- Biết ơn, ghi nhớ công lao và sự hi sinh của mẹ:
+ "Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên": Nhờ sự chăm chút, nuôi dưỡng của mẹ mà những đứa con mới có thể trưởng thành, lớn lên. Cũng giống như những quả bí, quả bầu "lớn xuống" là nhờ những giọt mồ hôi, công sức của mẹ.
=> Tình cảm sâu nặng của người con với công lao to lớn, âm thầm, lặng lẽ suốt đời của mẹ.
- Lo lắng, hoảng sợ:
+ "Và chúng tôi, một thứ quả trên đời/ Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái": Những đứa con chính là thứ quả mẹ dùng cả đời để nuôi dưỡng. Mẹ thu hái biết bao mùa bí, mùa bầu nhưng điều mẹ mong ước nhất là "được hái" thứ quả trưởng thành, lớn khôn ở các con.
+ "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh": nỗi sợ hãi khi thấy mẹ già đi mà mình chưa kịp trưởng thành.
=> Tình cảm yêu thương, chân thành mà con dành cho mẹ.
b. Cảm xúc về nghệ thuật:
- Biện pháp tu từ độc đáo:
+ So sánh "Như Mặt Trời, khi như Mặt Trăng".
+ Đối lập "Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/ Còn những bí và bầu thì lớn xuống".
+ Hoán dụ, nói giảm nói tránh "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi".
+ Ẩn dụ "Mình vẫn còn một thứ quả non xanh".
- Nhịp thơ linh hoạt, giàu nhịp điệu.
- Hình ảnh thơ gần gũi, quen thuộc với đời sống thường nhật.
3. Kết bài:
- Khái quát được cảm xúc về bài thơ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận của các nhà thơ và Nguyễn Khoa Điềm cũng không ngoại lệ. Với “Mẹ và quả” ông đã gửi gắm biết bao cảm xúc về mẹ và làm giàu cho kho tàng văn học nghệ thuật. Đây là một bài thơ giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
Tác phẩm được sáng tác năm 1982, nằm trong tập Thơ Nguyễn Khoa Điềm, Tuyển tập 40 năm do tác giả chọn. Với thể thơ tự do,tác giả đã dãi bày tâm sự mình về người mẹ vĩ đại.
Ngay khổ thơ đầu tiên, tác giả đã ngợi ca công lao biển trời của mẹ:
Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng
“Qủa” ở đây là thành quả, là kết quả.Và thứ quả đó chính tác giả. Qủa khi này còn là hạt phấn trong bầu nhụy hay chính là hình hài nhỏ bé còn trong bụng mẹ. Bởi con khi ấy là kết tinh của một tình yêu đẹp và hạnh phúc. Con là thứ quả mà bất kì cha mẹ nào cũng khao khát có được. Dù chưa được gặp mặt nhưng mẹ đã rất yêu con, thương con “Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng”. Mẹ cố gắng chăm sóc, luôn vui vẻ để con sinh ra được khỏe mạnh. Và tình mẫu tử được hình thành từ cuống bầu đó.Các hình tượng đối lập được tác giả sử dụng thật linh hoạt và tinh tế:lặn-mọc; mặt trời-mặt trăng để chỉ sự luân chuyển của trời đất, sự trôi đi của thời gian. Ngày ngày mẹ chăm sóc, yêu thương, vất vả nặng nhọc đớn đau, khó chịu vì con. Đó là quá trình mang thai chín tháng mười ngày để có được tình yêu nhỏ bé. Và khi con lớn lên rồi thì cũng mẹ cũng đều đặn ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác chăm sóc, nuôi con khôn lớn. Và tình yêu thương con thì vẫn chảy dài như dòng chảy thời gian cuộc đời mẹ.
Thấu hiểu được sự truân chuyên, vất vả ấy và cảm nhận được tình mẹ vô tận, tác giả đã vô cùng biết ơn và xót xa trước những hi sinh biển trời của mẹ:
Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi
Với nghệ thuật tương phản đối lập: “lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên” đối lập với hình ảnh “còn những bí và bầu thì lớn xuống” càng khẳng định công lao dưỡng dục của mẹ. Dưới tình yêu và bàn tay chăm sóc của mẹ thì những người con đã ngày càng khôn lớn, trưởng thành và những bí, bầu nhờ sự vun trồng của mẹ cũng đã nặng quả trĩu dàn. Hình ảnh so sánh, ví von đầy tài hoa “chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn”. Hình tượng giọt mồ hôi là sự nhọc nhằn, kết tụ những hi sinh vất vả của mẹ để có con hôm nay. “Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi” là dáng vẻ âm thầm trong những gian khổ chẳng lời kêu ca, oán than để vun xới trái ngọt hôm nay.
Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?
Giờ đây quả đã lớn, những đứa con cũng hiểu được công lao sinh thành nhọc nhằn của mẹ. “Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái” mẹ chờ đợi được hái ở đây chính lầ sự trưởng thành và khôn lớn của con. Cả đời mẹ hi sinh nhưng cũng chỉ mong chờ có thế, chẳng nghĩ đến việc sau này mình được báo hiếu như thế nào, chỉ biết hết lòng vì con thôi.Hình ảnh hoán dụ “bàn tay mẹ mệt mỏi” chỉ sự già nua, ốm yếu của mẹ. Và đây cũng là nỗi sợ lớn nhất đời con. “ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?” được coi là câu thơ hay và ấn tượng nhất bài. Con sợ rằng mình chưa đủ trưởng thành để đối mặt với phong ba ngoài kia; sợ rằng không những lời thủ thỉ yêu thương của mẹ nữa. Mẹ à con dù có trưởng thành đến mấy cũng vẫn là con mẹ, chẳng thể sống thiếu tình của mẹ.
Nguyễn Khoa Điềm quả là một người con có hiếu với mẹ.Qua bài thơ, ta càng thêm hiểu mẹ đã hi sinh cuộc đời,thanh xuân và tuổi trẻ-sự hi sinh không thể bù đắp lại. Nhưng đó là tình mẫu tử, tình yêu cho đi chẳng hề mong cầu nhận báo đáp. Nghe bài thơ, ta càng thêm yêu, thêm quý, thêm trân trọng mẹ biết bao. Vì vậy, hãy sống thật tử tế, trở thành một trái chín để mẹ có thể hưởng khi mẹ còn bên ta.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin