

viết bài văn đóng vai một nhân vật kể lại một truyện cổ tích
ngoài sách giáo khoa kết nối tri thức
kể lại một phần câu truyện không được kể hết
chiều nay mình thi ạ
xin cảm ơn
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Tôi là con gái của phú ông. Chồng của tôi là một chàng trai hiền lành và chăm chỉ. Tuy gặp nhiều biến cố, nhưng may mắn thay, cuối cùng vợ chồng tôi cũng được chung sống hạnh phúc.
Trước đây, chồng tôi là một anh nông dân nghèo hiền lành, tốt bụng lại chăm chỉ, khỏe mạnh lắm. Thế nên, khi anh đến nhà tôi làm công, cha tôi đã hứa gả tôi cho anh. Điều kiện chính là anh phải làm việc cho nhà tôi suốt ba năm mà không lấy tiền công. Bởi vì thích tôi, nên anh đã đồng ý ngay. Suốt ba năm trời, anh làm việc quần quật, không ngại sớm hôm và đem về cho nhà tôi rất nhiều của cải.
Ngày hẹn đến, những tưởng tôi sẽ sớm được gả cho anh, nhưng cha tôi lại trở mặt. Ông lừa anh lên rừng kiếm một thanh tre trăm đốt để làm sính lễ. Rồi nhân lúc anh đi, ép gả tôi cho con trai phú ông làng bên. Vô cùng đau khổ nhưng phận gái yếu đuối, tôi chẳng thể làm được gì. May sao, đúng lúc đang làm lễ cưới, anh ấy đã trở về cùng cây tre trăm đốt thần kì. Chỉ với một câu thần chú, anh đã biến một trăm đốt tre rời dính vào nhau thành cây tre cao lớn. Anh còn dùng thần chú ấy, dính liền cả cha tôi và tên địa chủ kia vào cây tre. Mãi đến khi cha tôi chịu giữ lời hứa mới dừng lại. Cũng may là cha tôi không bị thương gì cả, nên tôi mới không hề giận anh.
Sau đó, vợ chồng tôi được kết hôn với nhau và chung sống hạnh phúc. Cha tôi cũng đã xin lỗi anh vì lần lừa dối kia và anh cũng chấp nhận tha thứ. Và thế là cả gia đình tôi sống vui vẻ, hòa thuận bên nhau.
(Đóng vai nhân vật con gái của phú ông kể lại truyện "Cây tre trăm đốt".)
`color {blue}{nguyen nameko}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Đầu tiên, xin giới thiệu đôi nét về gia cảnh và thân thế tôi như thế này: Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tội cũng có bát ăn bát để, hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn.
Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, cuốc mướn để sống. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất và là người bạn thân thiết của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Tôi đã đan những chiếc sọt để ngày mai đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Sáng hôm đó, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.”. Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền.
Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế.
Tôi dùng số của cải đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Cũng không hiểu sao từ bữa đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh tôi vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và mồm cũng ngậm vàng nữa. Trên đường trở về nhà, chim nặng quá, kêu anh tôi vứt bớt vàng xuống biển cho đỡ nặng. Vốn tính tham lam, anh không những không vứt bớt xuống mà còn bắt chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt. Đôi cánh trở nên quá sức, yếu dần. Cuối cùng, không còn gắng được nữa, chim chao đảo rồi hất luôn anh tôi xuống biển cùng với số vàng.
Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa… Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi.
Trên đây là phần trình bày của tôi, rất mong lắng nghe những ý kiến nhận xét và góp ý của mọi người. Xin trân trọng cảm ơn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
654
0
cảm ơn bạn
645
8375
559
vg