

Còn xa lắm mới đến cái thác dưới. Nhưng đã thấy tiếng nước réo gần mãi lại, réo to mãi lên. Tiếng nước thác nghe như là oán trách gì, rồi lại như là van xin, rồi lại như là khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo. Thế rồi nó rống lên như tiếng một ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu, rừng tre nứa nổ lửa, đang phá tuông rừng lửa, rừng lửa cùng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng. Tới cái thác rồi. Ngoặt khúc sông lượn, thấy sóng bọt đã trắng xoá cả chân trời đá. Đá ở đây từ ngàn năm vẫn mai phục hết trong lòng sông, hình như mỗi lần có chiếc thuyền nào xuất hiện ở quãng ầm ầm mà quạnh hiu này, mỗi lần có chiếc nào nhô vào đường ngoặt sông là một số hòn bèn nhổm cả dậy để vồ lấy thuyền. Mặt hòn đá nào trông cũng ngỗ ngược, hòn nào cũng nhăn nhúm méo mó hơn cả cái mặt nước chỗ này.
(Trích Người lái đò Sông Đà Nguyễn Tuân)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích?
Câu 2. Nội dung chủ yếu của đoạn trích là gì ?
Câu 3. Trong đoạn trích trên, Nguyễn Tuân sử dụng nhiều biện pháp tu từ từ vựng. Anh/chị hãy xác định và nêu tác dụng của phép tu từ đó?
Câu 4. Đoạn trích trên Nguyễn Tuân đã sử dụng tổng hợp tri thức của những ngành nào? Hiệu quả nghệ thuật của việc sử dụng đó là gì ?
Câu 5. Viết đoạn (5-7 câu) bày tỏ cảm nghĩ của anh/chị về dòng sông quê hương?
Giúp với ạ , e đang cần gấp
Bảng tin