

viết bài đóng vai nhân vật để kể lại truyện cổ tích boong hoa cúc trắng
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
gày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống trong một cái lều nơi xóm vắng. Người chồng mất sớm, nên mẹ con làm lụng vất vả lắm mới đủ ăn. Hằng ngày gà chưa gáy sáng bà mẹ đã phải dậy làm việc cho đến đêm khuya.
Một hôm, gà gáy lâu lắm rồi mà bà mẹ vẫn chưa dậy. Cô bé thức giấc vội đến bên mẹ, cô biết là mẹ đã ốm rồi! Làm thế nào bây giờ, giữa nơi hoang vắng và cảnh nghèo túng này? Cô chỉ còn biết đắp chiếc áo ấm độc nhất của mình cho mẹ, rồi ngồi đấy chăm sóc mẹ. Mẹ cô thỉnh thoảng hé đôi mắt khô héo nhìn con.
Một buổi chiều khi ánh nắng chiếu qua khe liếp, bà mẹ chợt tỉnh lại.
– Con ơi! Con đi mời thầy thuốc về đây. Mẹ thấy trong người khó chịu lắm.
Cô bé vội vã ra đi. Vừa đi cô vừa lo cho mẹ. Được một đoạn đường dài, cô gặp một cụ già tóc bạc phơ. Thấy cô bé đi một mình, cụ liền hỏi:
– Cháu đi đâu mà vội thế?
– Thưa cụ, cháu đi tìm thầy thuốc. Mẹ cháu ốm đã lâu, mà bệnh ngày một nặng thêm.
Tự nhận là thầy thuốc, cụ bảo em dẫn về nhà để xem bệnh giúp. Về đến nhà, xem mạch cho người ốm xong, cụ quay lại hỏi cô bé:
– Chỉ có cháu và mẹ cháu ở đây thôi ư?
– Thưa vâng!
– Từ hôm mẹ ốm, cháu chăm sóc thế nào?
– Thưa cụ, cháu chỉ biết quanh quẩn bên giường làm vui lòng mẹ cháu.
– Mẹ cháu bị bệnh nặng lắm. Ta sẽ cố chưa cho mẹ cháu khỏi. Cháu hãy đi đến gốc đa đầu rừng, hái cho ta một bông hoa trắng thật đẹp về đây.
Bên ngoài trời rất lạnh. Cô bé chỉ có mỗi một chiếc áo mỏng trên mình. Cô lẳng lặng bước đều trong gió rét. Vừa đi cô vừa lo cho mẹ. Cô đi đã mỏi chân mới đến gốc đa đầu rừng. Quả nhiên cô thấy trên bụi cây trước mặt có một bông hoa trắng rất đẹp. Co ngắt bông hoa, tay nâng niu với tất cả tấm lòng tha thiết cầu mong cho mẹ tai qua nạn khỏi. Bỗng cô nghe như văng vẳng bên tai tiếng cụ già tóc bạc ban nãy lại khuyên nhủ cô:
– Cháu hãy yên tâm, mỗi cánh hoa trên bông hoa sẽ là một ngày mẹ cháu được sống thêm.
Cô bé cúi xuống nhìn hoa, cô đếm: “Một, hai, ba, bốn, …, hai mươi. Trời ơi! Còn có hai mươi ngày nữa thôi ư?…”
Suy nghĩ một lát, cô rón rén chạy ra phía sau cây đa. Cô nhẹ tay xé mỗi cánh hoa ra thành nhiều sợi. Bông hoa trở nên kì lạ. Mỗi sợi nhỏ biến thành từng cánh nhỏ dài và mượt, trắng bong như tấm lòng ngây thơ trong trắng của cô. Những cánh hoa mọc thêm ra nhiều không sao đếm được! Cô bé nâng niu trên tay bông hoa lạ đó. Trời ơi! Thật tuyệt! Cô chạy về. Đến nhà, cụ già tóc bạc bước ra cửa tươi cười đón cô và nói:
– Mẹ cháu đã khỏi bệnh! Phần thưởng cho tấm lòng hiếu thảo của cháu đấy!
Từ đó hàng năm, về mua thu, thường nở những bông hoa có nhiều cánh nhỏ dài mượt, trông rất đẹp.Đó là bông hoa cúc trắng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Sự tích Hoa Cúc Trắng.
Chào mọi người tôi là nhân vật người con trong câu chuyện "Sự tích Hoa Cúc Trắng" đây! Sau đây tôi sẽ kể lại câu chuyện đáng buồn của mình cho mọi người nghe.
Tôi là một cô bé vô cùng hiếu thảo sống cùng với mẹ trong một túp lều lụp xụp. Đáng buồn trong lúc đó, mẹ tôi đã không may đã bị bệnh nặng mà vì nhà tôi nghèo nên không có tiền chữa bệnh cho mẹ. Tôi vô cùng buồn bã. Một lần tôi đang ngồi khóc bên kia đường thì có một ông lão đi ngang qua hỏi truyện, Thấy vậy ông lão cùng thương tiếc cho hoàn cảnh của tôi. Ông nói "Cháu hãy tự vào rừng và gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng lấy bông hoa duy nhất ở trên cây cổ thụ đó. Bông hoa đó có bao nhiêu cánh thì mẹ cháu có thể sống được bấy nhiêu năm nữa." Tôi liền vào rừng và rất lâu mới thấy được bông hoa đó, nhưng khi đếm chỉ có `5` cánh hoa. Tôi nói "Không lẽ mẹ mình chỉ có thể sống được `5` năm thôi sao?" Tôi không đành lòng liền xé những cánh hoa thành nhiều mảnh nhỏ và theo đó bông hoa cũng dần dần nhiều ra đến khi tôi không đếm được hết. Từ đó, người ta gọi bông hoa đó là bông hoa Cúc trắng.
Qua câu chuyện của tôi nhiều người đã rất xúc động và thương tiếc cho hoàn cảnh của tôi bây giờ. Nhiều bạn nhỏ cũng rút ra được bài học riêng cho bản thân mình sau khi đọc câu chuyện của tôi.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tôi là một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều nhỏ. Cha tôi mất sớm, chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau. Mẹ làm việc rất vất vả để nuôi tôi khôn lớn. Tôi thương mẹ lắm và luôn cố gắng ngoan ngoãn để mẹ vui lòng.
Một ngày kia, mẹ tôi bỗng lâm bệnh nặng. Mẹ nằm trên giường, khuôn mặt xanh xao, hơi thở yếu dần. Tôi lo sợ và khóc rất nhiều. Tôi chỉ có một ước mong duy nhất là mẹ mau khỏe lại. Nghe mọi người nói trong rừng có một bông hoa thần có thể cứu người bệnh, tôi quyết định vào rừng tìm hoa cho mẹ.
Khu rừng rất sâu và tối, nhưng nghĩ đến mẹ, tôi không hề sợ hãi. Tôi đi mãi, gọi mãi và cuối cùng gặp được một cụ già hiền hậu. Cụ thương hoàn cảnh của tôi nên đã cho tôi một bông hoa cúc trắng. Cụ nói rằng: “Bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ cháu sẽ sống được bấy nhiêu ngày.” Tôi nhìn bông hoa, thấy chỉ có vài cánh mỏng manh nên rất buồn. Tôi sợ mẹ chỉ sống được ít ngày.
Bỗng tôi nghĩ ra một cách. Tôi nhẹ nhàng xé mỗi cánh hoa lớn thành nhiều cánh nhỏ. Tôi vừa xé vừa cầu mong mẹ sẽ sống thật lâu bên tôi. Khi bông hoa có thật nhiều cánh nhỏ, tôi vội vàng chạy về nhà.
Thật kì diệu, mẹ tôi dần dần khỏe lại. Mẹ mở mắt nhìn tôi và mỉm cười. Tôi ôm lấy mẹ mà khóc vì hạnh phúc. Từ đó, tôi càng yêu thương mẹ hơn và luôn chăm sóc mẹ thật tốt.
Bông hoa cúc trắng đã trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo. Tôi hiểu rằng chỉ cần có tình yêu thương chân thành, điều kì diệu sẽ đến.
Bảng tin