

Tấm gương là người bạn chân thật suốt một đời mình, không bao giờ biết xu nịnh ai, dù đó là kẻ vương giả uy quyền hay giàu sang hãnh tiến. Dù gương có tan xương nát thịt thì vẫn cứ nguyên tấm lòng ngay thẳng trong sạch như từ lúc mẹ cha sinh ra nó. Nếu ai có bộ mặt không xinh đẹp thì gương không bao giờ nói dối, nịnh xằng là xinh đẹp. Nếu ai mặt nhọ, gương nhắc nhở ngay. Nếu ai buồn phiền cau có thì gương cũng buồn phiền cau có theo như để an ủi, sẻ chia cho người đỡ buồn phiền sầu khổ.
Là người, ai dám tự bảo mình là trong sáng suốt đời như tấm gương kia. Thiếu gì kẻ ác độc, nịnh hót, hớt lẻo, dối trá, có kẻ còn tham lam mà bảo trắng là đen, gọi xấu là tốt đấy sao.
Không một ai mà không soi gương, từ già đến trẻ, từ đàn ông đến đàn bà. Soi gương nhiều nhất có lẽ là các chị chúng ta, những cô gái càng xinh đẹp thì càng thích soi gương.
Không hiểu ông Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi có lúc nào soi gương để buồn phiền cho gương mặt xấu xí của mình, để rồi làm ra bài phú “Hoa sen giếng ngọc” nổi tiếng bao đời. Anh Trương Chi nữa, anh ngồi trên con thuyền lơ lửng mặt sông, có soi vào dòng nước để tủi cho khuôn mặt mình, nên đành gửi lòng vào tiếng hát cho say đắm lòng cô gái cấm cung và bao người khác nữa… thành câu chuyện đau buồn.
Có một gương mặt đẹp soi vào gương quả là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc càng trọn vẹn hơn nếu có một tâm hồn đẹp để mỗi khi soi vào tấm gương lương tâm sâu thẳm mà lòng không hổ thẹn.
Còn tấm gương bằng thuỷ tinh tráng bạc, nó vẫn là người bạn trung thực, chân thành, thẳng thắn, không hề nói dối, cũng không bao giờ biết nịnh hót hay độc ác với bất cứ ai.
(Băng Sơn, U tôi -Theo sách Ngữ văn 7, Tập một, NXB Giáo dục Việt Nam 2015, tr.84, 85)
Câu 1. Chỉ ra đặc tính nổi bật của tấm gương được nêu trong văn bản.
Câu 2. Xác định biện pháp tu từ nổi bật trong đoạn sau và nêu hiệu quả của nó: Tấm gương là người bạn chân thật suốt một đời mình, không bao giờ biết xu nịnh ai, dù đó là kẻ vương giả uy quyền hay giàu sang hãnh tiến
Câu 3. Từ đặc tính của tấm gương, tác giả liên tưởng so sánh với điều gì trong cuộc sống?
Câu 4. Thái độ mà tác giả muốn biểu đạt qua bài văn là gì?
Câu 5. Không hiểu ông Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi có lúc nào soi gương để buồn phiền cho gương mặt xấu xí của mình, để rồi làm ra bài phú “Hoa sen giếng ngọc” nổi tiếng bao đời. Anh Trương Chi nữa, anh ngồi trên con thuyền lơ lửng mặt sông, có soi vào dòng nước để tủi cho khuôn mặt mình, nên đành gửi lòng vào tiếng hát cho say đắm lòng cô gái cấm cung và bao người khác nữa… thành câu chuyện đau buồn.
Anh chị hiểu đoạn văn trên như thế nào?
Câu 6. Anh/Chị có đồng tình với ý kiến “Có một gương mặt đẹp soi vào gương quả là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc càng trọn vẹn hơn nếu có một tâm hồn đẹp để mỗi khi soi vào tấm gương lương tâm sâu thẳm mà lòng không hổ thẹn”? Vì sao?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1.
- Đặc tính nổi bật của tấm gương được nêu trong văn bản: trung thực, chân thành, thẳng thắn, không hề nói dối, cũng không bao giờ biết nịnh hót hay độc ác với bất cứ ai
Câu 2.
- Biện pháp tu từ nổi bật: liệt kê: không bao giờ biết xu nịnh ai, dù đó là kẻ vương giả uy quyền hay giàu sang hãnh tiến
`->` Hiệu quả:
+ tăng sức gợi hình, gợi cảm
+ gây ấn tượng mạnh với người đọc
+ làm nổi bật phẩm chất của tấm gương. Nó luôn là người bạn trung thành, thẳng thắn của con người, không phân biệt địa vị người đó ra sao.
Câu 3.
- Từ đặc tính của tấm gương, tác giả liên tưởng so sánh với: đức tính, phẩm chất của con người trong cuộc sống
Câu 4.
- Thái độ mà tác giả muốn biểu đạt qua bài văn là: ngợi ca, trân trọng những người sống trung thực, thẳng thắn; phê phán những người nói dối, nịnh hót, phân biệt đối xử với người khác
Câu 5.
- Em hiểu đoạn văn trên có nghĩa là: Tấm gương, nhờ việc phản ánh đúng, chân thực và thành thật về khuôn mặt của ông Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi hay anh Trương Chi nên họ mới bộc lộ được tài năng vốn có của mình về văn chương hay ca hát
Câu 6.
- Em đồng tình với ý kiến trên.
- Vì: Gương mặt chỉ là vẻ đẹp hình thức bên ngoài. Tâm hồn là vẻ đẹp ẩn sâu bên trong, không thể nhìn thấy được. Theo thời gian, vẻ bề ngoài rồi cũng sẽ bị đổi thay, chỉ riêng tâm hồn là luôn bất tử. Ý kiến trên của tác giả nhằm khuyên con người đừng chỉ chăm chút vẻ bề ngoài mà không tập trung nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn, nhân cách.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin