

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Ngôi trường của tôi rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng tôi tới trường. Bước qua cổng trường, tôi đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say.
Sân trường lát gạch đã được các bạn trực ban quét dọn sạch sẽ. Giữa sân, mấy cây bằng lăng đã nở hoa tím ngát. Đằng kia là bác xà cừ già, cành lá sum sê che rợp cả góc sân cho chúng tôi vui chơi thỏa thích. Trên đỉnh cột cờ nằm ở dãy nhà hiệu bộ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay như đùa vui trong gió. Nhà hiệu bộ và hai dãy phòng học cao tầng được bố trí theo hình chữ U ôm gọn lấy sân trường. Các phòng học đều được quét vôi vàng, cửa sổ sơn xanh rất đẹp. Phòng học nào cũng rộng rãi, thoáng mát và được trang trí giống nhau. Bàn ghế trong các phòng học cũng được kê ngay ngắn thẳng hàng.
Khi kết thúc mỗi giờ học tập căng thẳng, tất cả học sinh trong trường lại xuống sân trường. Lúc này, sân trường luôn là nơi đông vui, nhộn nhịp nhất. Trên sân trường có nhiều hàng ghế đá, các bồn cây được sắp xếp thẳng hàng. Những cây cổ thụ lâu năm không biết đã tỏa bóng mát cho biết bao nhiêu thế hệ học sinh. Nhiều nhóm học sinh ngồi trên những chiếc ghế đá, hay dưới những gốc cây để trò chuyện với nhau hay đọc sách, học bài trước khi đến lớp. Ở những khoảng sân rộng rãi, từng nhóm học sinh chơi cầu lông, đá cầu, nhảy dây… Tiếng cười nói vang vọng khắp không gian hòa cùng với tiếng chim hót ríu rít. Khoảng sân trường lúc này sôi động biết bao nhiêu.
Khi tiếng trống báo hiệu vào học vang lên, các bạn học sinh nhanh chóng trở lại lớp học. Ngôi trường lại trở nên im lặng đến kỳ lạ. Thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng đọc bài văng vẳng từ các lớp học.
Dưới mái trường này, tôi đã trải qua những giờ học tập thật bổ ích, những giờ ra chơi thật vui vẻ… Đối với tôi, nơi đây giống như ngôi nhà thứ hai vậy. Ngôi trường đã ở đó, như một người bạn, chứng kiến bao thế hệ trưởng thành, bao kỷ niệm của tuổi học trò. Đó cũng là nơi đã chắp cánh cho những ước mơ đang ngày một bay xa hơn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()

Trường học là nơi lưu giữ những dấu ấn của tuổi học trò.Lưu giữ những kỉ niệm cùng thầy cô, bè bạn. Nơi lý tưởng nhất để chúng em thể hiện tài năng là em gái của ma và quỷ với độ nghịch ngợm, lầy lội của mình. Và một trong những hình ảnh không thể nào quên khi nghĩ về ngôi trường, đó là quang cảnh sân trường trong giờ ra chơi. Cả khoảng không rộng mênh mông, thoáng đãng, yêu bình bỗng trở nên ồn ào, náo động. Sau 3 tiếng trống tùng…tùng..tùng vang lên. Tất cả lũ học trò đều bật dậy như cái lò so và ùa ra sân trường như một đàn ong vỡ tổ. Nháo nhào tiếng gọi, tiếng hò, tiếng hét, rồi kéo tay nhau tản ra khắp sân trường. Chỉ trong nháy mắt, sân trường dày đặc cả người. Nắng chan hòa xuyên qua kẽ lá đung đưa lấp lánh như muốn nô đùa cùng chúng em. Tán cây lim rộng như chiếc ô khổng lồ rợp mát. Cùng làn gió thoảng qua, lá ngúc ngắc như muốn chào hỏi, trò chuyện. Cũng có lúc em lại thấy giống như chiếc quạt ba tiêu đang phe phẩy quạt mát cho lũ học trò đang đầm đìa mổ hôi. Trước nhà đa năng, một nhóm khoảng hai mươi bạn tranh nhau một quả bóng. Cũng nghiêng người, cũng tạt má, đánh gót, tản ra, chụm lại như các cầu thủ chính hiệu. Một nhóm túm năm tụm ba dưới gốc cây lim già chơi bi ve. Theo sau những hòn bi lăn tròn là tiếng cãi “Mày ăn gian, có mày ăn gian” om tỏi một góc sân. Mấy bạn nữ hiền lành cùng nhau ngồi dưới gốc cây bàng, cùng nhau đọc chung một cuốn sách, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười khúc khích, khúc khích. Giữa sân trường, nơi rộng rãi, thoáng đãng nhất là chỗ nhảy dây của mấy bạn nữ các lớp 6,7,8. Những đôi chân điêu luyện, nhịp nhàng bật thoăn thoắt rướn người, nâng chân chinh phục độ cao của chiếc dây được nâng dần nâng dần từ đầu gối, đến mông, eo, nách, đầu rồi hết sải tay. Em nể bạn Lan lớp em lắm, thường thì bạn bật một lèo lên đến đầu, chinh phục thêm lần nữa là quá sải tay rồi. Ai cũng thích về đội bạn ấy vì hay được đón nhận cảm giác của người chiến thắng. Sợ nhất là mấy em lớp 6, chẳng hiểu sao các em lại thích chạy nhảy đến vậy. Người chạy, người đuổi kèm theo là tiếng cười, tiếng hét. Cứ kẻ trước, người sau chạy khắp sân trường. Mồ hôi nhễ nhại, tóc tai ướt đầm, mặt đỏ phừng phừng như chú gà chọi, thở hồng hộc không ra hơi. Sân trường đang ồn ào, nhộn nhịp là vậy vậy mà sau tiếng trống tùng…tùng…tùng…vang lên, báo hiệu giờ ra chơi đã hết, mọi hoạt động nhanh chóng dừng lại và lại lũ lượt kéo nhau vào lớp nhanh như lúc ùa ra. Tiếng chim lịch chích, lích chích như nói lời tạm rồi cũng vỗ cánh bay cao. Trả lại sân trường lại sự tĩnh lặng như nó vốn có. Một buổi học ra chơi bốn lần, quang cảnh sân trường khi ra chơi khá quen thuộc nhưng không khiến học trò chúng em nhàm chán mà luôn chờ đợi. Đó là giây phút nghỉ ngơi, thư giãn đầu óc sau 45 phút học tập căng thẳng. Là lúc tài lẻ của chúng em được phô ra. Sẽ có một ngày, em phải xa ngôi trường, xa những giờ ra chơi đầy ý nghĩa. Nhưng em chắc một điều, những hình ảnh của quang cảnh trong giờ ra chơi mãi mãi là dấu ấn khó phải. Là tiếng gọi để em luôn nhớ, cố gắng học tốt, làm được nhiều việc hữu ích để một ngày kia trở về, luôn tự hào khi được là học sinh trưởng thành từ nơi đây.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin