

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Mỗi lần cầm trên tay cây lược ngà để chải tóc, tôi lại nhớ đến người ba đã khuất của tôi, đó là món quà đầu tiên và cũng là kỉ vật cuối cùng mà ba dành tặng cho tôi.
Tôi là Thu, sống ở gần vàm kinh nhỏ đổ ra sông Cửu Long, từ lúc tôi chưa đầy một tuổi ba tôi đã đi thoát li kháng chiến ở chiến trường miền Đông. Tôi cũng nhớ mong ba lắm nhưng mỗi lần má đi thăm chỉ đi một mình, sợ nguy hiểm nên không mang tôi đi theo. Năm tôi 8 tuổi, lúc đang chơi nhà chòi dưới bóng cây xoài trước nhà, tôi bỗng nhìn thấy một chiếc xuồng chở 2 người đàn ông đi tới. Khi ấy ba tôi-người đàn ông có vết thẹo dài trên mặt nhảy xuống xuồng, dang tay chạy tới gọi tôi là con, nhưng lúc đó, tôi nhìn thấy người đàn ông kia lạ quá, chẳng biết là ai, cùng với vết thẹo dài bên má đỏ ửng lên, giật giật trông rất dễ sợ. Tôi sợ quá rồi lao vào trong nhà gọi má. Sau đó, 2 người bọn họ cùng vào nhà và gặp má tôi, mẹ t bắt tôi phải gọi người đàn ông xa lạ, có vết thẹo bên má kia là ba, nhưng tôi nhất quyết không chịu rồi tôi trở nên ngang ngạnh, bướng bỉnh. Trông người đàn ông ấy chẳng giống ba tôi trong ảnh chút nào, vậy mà má tôi lại bắt tôi gọi ông ta là ba ư? Không bao giờ. Trong bữa cơm hôm ấy, má tôi bảo tôi gọi người đàn ông kia vào ăn cơm, tôi không muốn gọi nên má tôi quơ đũa dọa đánh, tôi đành phải gọi ông ta ra ăn cơm nhưng lúc đó vì sự ngang bướng của mình, tôi đã nói trổng với ba của tôi :"Vô ăn cơm".Đến ngày hôm sau, trong lúc má tôi đi chợ mua thức ăn có nhờ tôi nấu cơm hộ, đến lúc nồi cơm sôi mà người tôi lúc đó lại nhỏ bé, không thể bưng nồi lên chắt nước được, tôi sợ cơm sẽ bị nhão và má sẽ la mắng tôi. Chốc chốc, tôi lại liếc nhìn người đàn ông nọ rồi tiếp tục nói trổng: "Cơm sôi rồi, chắt nước giùm cái!" rồi người bạn đi cùng ông ấy bảo tôi phải gọi ông ấy bằng ba nhưng tôi không để ý rồi tiếp tục nói trổng nhưng ông ấy không nghe. Cực chẳng đã tôi nhón gót lấy cái vá rồi múc từng vá nước ra.
Bữa cơm hôm đó ba gắp vào bát tôi miếng trứng cá to, tôi không muốn nhận liền lấy đũa hất ra ngoài, tôi bị ba đánh nhưng tôi không khóc, sau bữa cơm tôi bỏ nhà sang bà ngoại. Tối đó tôi kể cho bà nghe, người đó không phải ba, ba tôi không có chiếc sẹo to như thế trên mặt. Hóa ra tôi đã nhầm, ba vẫn chính là ba, vết sẹo chỉ là ba bị thương khi tham gia chiến đấu. Tôi ân hận vô cùng vì đã khiến ba buồn bã suốt mấy ngày qua, sáng hôm sau tôi liền trở về nhà nhưng muộn mất rồi, đã đến lúc ba rời đi.
Nhìn mọi người vây quanh ba tôi lấy làm thèm, đến khi ba quay sang nói với tôi thì tôi không còn kìm nén được lòng mình nữa, tôi cất tiếng gọi "ba" rồi lao đến ôm chầm lấy ba, hai tay tôi ôm chặt, hai chân tôi câu chặt không muốn cho ba đi. Tôi mếu máo nói với ba trong tiếng nấc "Ba về! Ba mua cho con một cây lược nghe ba!" thế rồi chào tạm ba. Ngày cuối năm 1958, tôi và má nhận tin ba hy sinh ở chiến trường, nén nỗi đau lại tôi quyết trở thành cô giao liên giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ chiến đấu. Thế rồi tôi gặp lại người bạn về cùng nhà với ba năm xưa, bác ấy đưa tôi chiếc lược ngà mà ba đã tận tay làm cho tôi, nhìn chiếc lược nước mắt tôi lặng lẽ tuôn rơi.
Nhìn dòng chữ ba khắc trên lược "Yêu nhớ tặng Thu con của ba" tôi yêu và thương ba nhiều lắm, lúc nào tôi cũng mang và giữ chiếc lược bên mình để cảm giác như có ba bên cạnh che chở, vỗ về.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin