

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong đoạn trích trên, tâm trạng của Kiều được thể hiện qua những câu thơ u buồn và đau đớn. Cô cảm thấy bất ngờ và thất vọng khi trong tiết thanh minh, không có hương khói nào tỏa ra. Vương Quan, người đã dẫn cô đi khắp nơi, từng là ca nhi nổi danh với tài sắc một thời, nhưng giờ đây cô chỉ còn xôn xao ngoài cửa hiếm gặp yến anh. Kiều nhận ra rằng cuộc sống và vẻ đẹp của mình chỉ mong manh như cành thiên hương, chỉ cần nửa chừng xuân là đã gãy. Dù có người khách từ xa đến tìm chơi, nghe tiếng cô nàng cũng nức lòng, nhưng khi thuyền tình ghé tới, đà trâm gẫy và bình rơi, tất cả trở nên tàn phá và không ngờ. Buồng không lạnh như tờ, dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh, tất cả những dấu vết của quá khứ đều đã phai mờ. Kiều khóc than khôn xiết, tâm trạng đau đớn không thể tả. Cô nhận ra rằng sự tình này là duyên số không may, và cô phải chấp nhận số phận đau khổ của mình.
Chúc bạn học tốt
Haomrttued3
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin