

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Người thầy đầu tiên là một tác phẩm nổi tiếng của Ai-tơ-ma-tốp. Trong đó, nhân vật thầy Đuy-sen được nhà văn khắc họa hiện lên đầy chân thực và sinh động.
Nhân vật “tôi” nhận được bức thư của dân làng mời về dự lễ khánh thành ngôi trường mới do nông trường xây dựng. Trong số những người được mờ có cả bà viện sĩ Xu-lai-ma-nô-va. Sau khi trở về Mát-xcơ-va, nhân vật tôi đã nhận được thư của bà viện sĩ. Trong thư, bà kể về tuổi thơ bất hạnh và về người thầy đầu tiên của mình. An-tư-nai mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Cô phải sống với chú thím, thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình cảm. Thầy Đuy-sen đã giúp đỡ để An-tư-nai có thể đi học.
Trong kí ức của An-tư-nai, thầy Đuy-sen là một người có tấm lòng nhân hậu, bao dung và giàu tình yêu thương. Thầy là người đã giúp các em học sinh có một ngôi trường để đến học. Chính thầy cũng đã khơi dậy khao khát được đi học của các em: “Các em ghé vào đây xem là hay lắm, các em chả sẽ học tập ở đây là gì? Còn trường của các em thì có thể nói là đã xong đến nơi rồi...?”; Thầy còn an ủi khi biết được hoàn cảnh của An-tư-nai: “An-tư-nai, cái tên hay quá, mà em thì chắc là ngoan lắm phải không?”. Khi thấy học sinh phải lội qua suối giữa mùa đông lạnh giá, thầy đã bế hoặc cõng các em qua suối. Học sinh trong làng đều rất yêu mến thầy Đuy-sen. Riêng An-tư-nai lại thầm ước có một người anh trai như thầy. Câu chuyện của bà viện sĩ Xu-lai-ma-nô-va đã thôi thúc nhân vật tôi vẽ một bức tranh về “Người thầy đầu tiên”.
Dưới lời kể của “tôi”, thầy Đuy-sen hiện lên là một người hết lòng vì học trò. Khi thấy học trò phải mang những bao ki-giắc, thầy đã động viên, an ủi. Lời nói quan tâm ấy như xua đi bao mệt nhọc cùng sự giá lạnh của trời đông. Trước hành động của bọn nhà giàu sống trên núi, thầy Đuy-sen không hề tỏ ra tức giận, mà thầy lại “nghĩ ra một câu chuyện vui nào đó khiến lũ chúng tôi phá lên cười, quên mất mọi sự”. Sau mỗi buổi học, thầy còn cố gắng kiếm đủ gỗ để làm một chiếc cầu bắc qua dòng suối dưới chân đồi. Nhận ra phương án này không khả thi, thầy Đuy-sen lại tiếp tục lấy đá cùng những tảng đất cỏ đắp thành các ụ nhỏ trên lòng suối, giúp học trò đi lại không bị ướt chân. Thầy làm tất thảy mọi việc với mong muốn học trò sẽ luôn an toàn trên con đường tới trường. Có thể thấy, tất cả những lời nói, hành động đã minh chứng cho tấm lòng nhân hậu, trái tim cao cả của thầy Đuy-sen.
Tóm lại, nhân vật thầy giáo Đuy-sen hiện lên với những phẩm chất tốt đẹp của một người giáo viên. Điều đó càng khiến mỗi người thêm yêu mến và cảm phục nhân vật này.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Tác giả Nguyễn Ngọc Thuần là cây bút quen thuộc với nhiều bạn thiếu nhi yêu thích đọc sách. Trong số các tác phẩm của ông, truyện "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" đã để lại trong lòng người đọc những rung động sâu sắc về hình ảnh người bố có tâm hồn phong phú cùng trái tim nhân hậu.
Mở đầu đoạn trích, ta bắt gặp hình bóng bố với khu vườn trồng rất nhiều hoa. Người bố thường dẫn "tôi" đi tưới hoa sau những giây phút lao động ngoài ruộng đồng. Bố yêu quý và trân trọng vẻ đẹp từng loại hoa. Bởi thế, bố có thể nhắm mắt và đoán tên của chúng một cách chính xác. Tình yêu thiên nhiên của bố đã truyền cảm hứng tích cực tới người con "Tôi đã đoán được hết vườn hoa".
Người bố trong đoạn trích tiếp tục hiện lên với tình yêu thương, quan tâm, chăm sóc con cái. Mỗi lời nói của bố như dòng suối nhỏ, tưới mát tâm hồn con. Khi người con nói sai, bố không buông lời chê bai, quở trách mà luôn động viên, an ủi. Người bố khéo léo làm cho con "một bình tưới bằng cái thùng đựng sơn rất vừa tay", dạy con cách nhận biết hoa bằng cách chạm lên chúng hoặc ngửi mùi hương. Có thể nói, nhân vật người bố đã chỉ dạy và giáo dục người con từ những thứ giản dị, tươi đẹp trong cuộc sống. Tình yêu thương bao la vô bờ của bố đã giúp "tôi" ngày càng trưởng thành, thấu hiểu về vạn vật xung quanh nhiều hơn.
Đối với những người xung quanh, bố luôn quan tâm, giúp đỡ họ. Khi "tôi" nhận biết được tiếng hét xuất phát từ hướng nào, bố không ngần ngại mà nhanh chóng "quăng chén cơm rồi băng vườn chạy ra" để cứu người. Trong giây phút hiểm nguy, người bố đã lao xuống dòng nước, kịp thời cứu sống thằng Tí. Từng cử chỉ, hành động ấy như tô đậm tấm lòng nhân hậu, thương người của bố.
Tác giả thật tinh tế khi khắc họa hình ảnh người bố qua những suy nghĩ sâu sắc. Từ điểm nhìn của nhân vật "tôi", bố là một người sống thật tình cảm. Bố trân trọng và nâng niu những món quà dù lớn hay nhỏ. Đối với người bố, món quà nào cũng mang một ý nghĩa nhất định. Mỗi người phải biết nhìn nhận và cảm nhận thì mới phát hiện được vẻ đẹp của món quà ấy.
Bằng việc lựa chọn ngôi kể thứ nhất xưng "tôi", tác giả đã khắc họa thành công nhân vật người bố. Từ lời kể của "tôi", bố hiện lên là với những tính cách, phẩm chất đẹp đẽ. Đó là người cha luôn yêu thương, quan tâm con cái. Hay còn là người có tấm lòng rộng mở với thiên nhiên. Qua đây, ta cảm nhận được sự yêu quý, kính trọng mà nhân vật "tôi" dành cho bố.
Có thể nói, nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa chân thực nhân vật người bố có thế giới tâm hồn phong phú, trái tim nhân hậu. Đồng thời, qua đoạn trích, nhà văn muốn nhắn nhủ chúng ta hãy biết yêu thương, trân trọng tình cảm gia đình cao đẹp.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin