

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Nguyễn Đình Thi quê ở Hà Nội, là một nhà nghệ thuật đa tài: ông vừa là nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, nhà phê bình… Thơ ông mang hơi thở tự do, phóng khoáng; đồng thời cũng hàm súc, giàu chất suy tư, dạt dào cảm hứng yêu nước. Bài thơ Lá đỏ là một bài thơ đặc sắc của ông, được sáng tác tháng 12 năm 1974 – thời điểm cuộc kháng chiến thống nhất đất nước bước vào giai đoạn cuối, toàn quân và dân ta đang dồn sức cho tiền tuyến. Bài thơ đã phác họa nên một bức tranh đẹp giữa rừng Trường Sơn, từ nét đẹp của thiên nhiên làm nổi bật lên nét đẹp anh dũng, quả cảm và quyết tâm của quân và dân ta trong những ngày chuẩn bị cho cuộc chiến thống nhất đất nước.
Hai câu thơ đầu tiên đã phác họa không gian, hoàn cảnh nơi người chiến sĩ giải phóng quân gặp cô gái - có thể là cô gái giao liên đứng làm điểm mốc chỉ đường cho đoàn quân hành quân:
“Gặp em, trên cao lộng gió
Rừng lạ ào ào lá đỏ”
Giữa sự ác liệt của chiến tranh, sự nguy hiểm của bom đạn; người chiến sĩ với tâm hồn nhạy cảm đã để ý đến vẻ đẹp của thiên nhiên. Rừng lá đỏ đang ào ạt vừa thể hiện vẻ đẹp kì vĩ của thiên nhiên, sắc đỏ nổi bật giữa rừng cây ngút ngàn sắc xanh. Màu đỏ cũng chính là màu của lạc quan, màu của hi vọng, của chiến thắng. Hai câu thơ đầu đã phác họa được một không gian gặp gỡ đẹp của anh chiến sĩ và cô gái giao liên. Không gian đó là không gian thực với vẻ đẹp của thiên nhiên Trường Sơn giữa bom đạn vẫn rạng ngời sức sống. Không gian ấy cũng là không gian đẹp trong tâm tưởng, trong tấm lòng của người chiến sĩ: thật đẹp, thật vui xiết bao khi gặp được một người em gái đẹp giữa chặng đường hành quân. Không gian ấy đẹp bởi nó ngời lên sức sống của tuổi trẻ, ngời lên vẻ đẹp của lí tưởng, của nhiệt huyết thanh xuân của những người “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai”.Giữa khung cảnh đó, ta bắt gặp hình ảnh cô gái giao liên: em đứng bên đường được so sánh với hình ảnh quê hương với người mẹ, người chị, người em gái… Cô gái hiện lên với vẻ đẹp của sự gan dạ, anh dũng (vai áo bạc, quàng súng trường) mà lại vô cùng gần gũi, quen thuộc. Cô gái không chỉ là một người con gái bình thường nữa, mà cô còn là đại diện của tất cả những người chị người mẹ, đại diện cho những gì gần gũi, thân thương nhất, đáng trân trọng nhất – những gì yêu thương nhất trong tâm hồn những người lính. Con đường Trường Sơn với tốc độ hành quân của đoàn quân nên đã “nhòa trời lửa”. Chi tiết này có sức gợi tả biết bao! Chỉ một chi tiết miêu tả bụi trên con đường đã lột tả được sự đoàn kết, quyết tâm của đoàn quân đang tiến bước. Đoàn quân bước đi với những bước chân vội vã gấp gáp mà vẫn giữ được nhịp điệu, số lượng đoàn quân hẳn là rất đông nên mới khiến con đường mù bụi. Ta như cảm thấy được những gian khổ, khắc nghiệt trên chặng đường hành quân này. Bầu trời Trường Sơn mịt mù khói lửa cũng có thể là do khói lửa, do bom đạn mà địch đã thả xuống trên con đường Trường Sơn này nhằm ngăn cản bước tiến của quân ta. Nhưng bụi mù đó không làm giảm tốc độ, nhịp bước của đoàn quân. Câu thơ với nhịp 3/3 như giúp ta hình dung được nhịp bước đều của đoàn quân, nhịp bước của lòng quyết tâm, làm mờ đi, nhòa đi những vất vả gian lao trên chặng đường dài; đạp bằng những khó khăn, vượt qua nắng nôi, lửa đạn để tiến về phía trước. Qua câu thơ này, ta có thể cảm nhận được rõ ràng hơn vẻ đẹp của thiên nhiên Trường Sơn. Nếu như trong phần đầu bài thơ thiên nhiên hiện lên với vẻ đẹp kì vĩ, khoáng đạt thì trong phần hai này vẻ đẹp đó được bổ sung thêm sự khốc liệt và máu lửa. Vẻ đẹp của thiên nhiên và vẻ đẹp của quyết tâm, của nhiệt thành cách mạng thể hiện ở hình ảnh anh chiến sĩ, cô giao liên và nhịp bước của đoàn quân đã bổ sung cho nhau, hòa vào nhau tạo nên một không gian thật đẹp đẽ, cao đẹp. Chặng đường hành quân vội vã như cũng thêm ấm áp bởi cuộc gặp gỡ ngắn ngủi. Tác giả nuối tiếc mà gửi lời chào với em gái tiền phương trong cuộc gặp gỡ vô tình và lời hẹn gặp giữa Sài Gòn. Hình ảnh người em gái ở đây vừa là sự hiện diện của hậu phương đang dồn hết sức lực cho tiền tuyến, vừa là đại diện của người lính can đảm sẵn sàng đương đầu mưa bom bão đạn ở tiền phương. Lời chào cuối bài thơ tưởng chừng như rất đơn giản nhưng ẩn sâu bên trong đó là lời hứa hẹn của quyết tâm, của mong đợi và hi vọng chiến thắng, hứa hẹn gặp gỡ khi đất nước đã giành được độc lập. Chiến dịch cuối cùng của cuộc trường chinh gian khổ ấy sẽ mang tên Bác, và lời hẹn gặp giữa Sài Gòn là lời hẹn gặp trong ngày toàn thắng. Không còn khói bụi rực trời nữa mà là khung cảnh mừng vui, cờ hoa rực rỡ của ngày độc lập. Dường như tác giả đã có dự cảm về chiến thắng sắp tới, nên mới hẹn gặp cô gái giữa Sài Gòn khi thống nhất. Lời chào cũng là sự quyết tâm và mong ước về một chiến thắng vẻ vang cho đất nước, cho ngày thống nhất đất nước. Bài thơ ngắn gọn nhưng hấp dẫn người đọc bởi tình cảm đáng quý trong cuộc gặp gỡ thoáng qua, bởi những nét hấp dẫn về nghệ thuật biểu hiện. Ba hình ảnh: lá đỏ, em gái tiền phương và đoàn quân hiện lên trong bài thơ có sức lột tả mãnh liệt; đây như những tâm điểm của bài thơ, có sức khái quát cao, tạo nên một vẻ đẹp hoàn hảo về con người, đất nước Việt Nam. Hình ảnh lá đỏ vừa là hình ảnh thực, thể hiện vẻ đẹp hùng vĩ, nên thơ của rừng Trường Sơn; vừa là một hình ảnh mang tính biểu trưng. Sắc đỏ tạo cảm giác mạnh, mang ý nghĩa biểu trưng cho những dự cảm, dự báo về thắng lợi tất yếu của dân tộc. Hình ảnh em gái tiền phương vừa là hình ảnh những cô gái giao liên, những cô gái thanh niên xung phong đã hi sinh tuổi trẻ của mình, dũng cảm xông pha vào chiến trường máu lửa vì mục tiêu, vì lí tưởng chung; vừa là đại diện “cho quê hương” – cho những gì đẹp đẽ, thân thương nhất, gần gũi nhất và là hậu phương vững chắc cho những người ra trận. Hình ảnh đoàn quân vừa là hình ảnh đoàn quân thực đang hành quân trên đường Trường Sơn, dũng cảm chi viện cho miền Nam ruột thịt vì một ngày thống nhất đất nước, giành độc lập tự do cho dân tộc; vừa là đại diện cho sự quyết tâm, tình cảm đoàn kết của cả miền Bắc trong những ngày chi viện miền Nam, vì một đất nước thống nhất. Bên cạnh đó, không thể không kể đến yếu tố đặc sắc của ngôn ngữ và nhịp điệu thơ. Ngôn ngữ của bài thơ rất chân thực, lột tả được sự chân thành bình dị trong tình cảm của những con người trẻ tuổi, nhiệt huyết vì lí tưởng. Cuộc sống chiến trường sôi động, khắc nghiệt nhưng cũng rất trữ tình hiện lên một cách tự nhiên không một chút bóng bẩy, hào nhoáng. Bài thơ dùng những từ ngữ rất giản dị, không hào nhoáng, không “đao to búa lớn” nhưng ta vẫn cảm nhận được nét đẹp ẩn sau từng câu chữ giản dị đó. Đó cũng chính là tác phong của những anh bộ đội Cụ Hồ, luôn giản dị chất phác mà có tâm hồn cao đẹp!Lá đỏ được viết theo thể tự do. Thể thơ tự do hay được dùng trong những bài thơ hiện đại, giúp cho việc bộc lộ cảm xúc được linh hoạt, thoải mái, không gò bó theo một khuôn phép nào. Điều này khiến cho bài thơ như lời bộc bạch tâm sự thông thường mà chứa chan cảm xúc của một anh chiến sĩ giải phóng quân. Nhịp điệu thơ mang tính dồn dập, vững bền, chắc khoẻ. Trong 8 câu thơ có 7 câu là thể lục ngôn ( 6 âm tiết), nhịp thơ chủ yếu là nhịp 2/4 kết hợp nhịp 3/3; vì vậy về cơ bản là nhịp điệu của bước chân hành quân dồn dập, vững bền, chắc khoẻ. Riêng câu thứ ba có 7 âm tiết, khiến bài thơ chuyển nhịp đột ngột giữa chừng, tạo nên âm vực trầm tĩnh lắng sâu trong giây lát, như thể bước chân hành quân sững lại, ngỡ ngàng khi bất chợt gặp người em gái giữa Trường Sơn, rồi người chiến sĩ lại hoà vào đội ngũ, hối hả lên đường, vì mục tiêu cuối cùng là hướng về Sài Gòn.Chỉ bằng tám câu thơ mà Nguyễn Đình Thi đã tái hiện cả một cuộc hành quân vĩ đại của dân tộc ta trong cuộc chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc – cuộc hành quân trên đường Trường Sơn, tiến vào Sài Gòn, giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. Âm điệu hào hùng, nhịp điệu dồn dập mạnh mẽ kết hợp với các hình ảnh biểu trưng và sự lãng mạn của thiên nhiên, con người đã làm nên một tuyệt phẩm thơ ca!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin