

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài làm
Truyện Tư cách mõ của tác giả Nam Cao là một tác phẩm văn học nổi tiếng của Việt Nam. Truyện không chỉ thu hút độc giả bởi nội dung sâu sắc và ý nghĩa nhân văn mà còn bởi nghệ thuật kể chuyện tài tình của tác giả. Nghệ thuật kể chuyện trong Tư cách mõ đã giúp tác giả tạo nên một tác phẩm đầy cảm xúc và gây tiếng vang lớn trong lòng độc giả.
Một trong những yếu tố quan trọng của nghệ thuật kể chuyện trong Tư cách mõ là cách xây dựng nhân vật. Tác giả đã sử dụng phương pháp miêu tả chi tiết, tường minh để tái hiện hình ảnh nhân vật một cách sống động và sinh động. Nhân vật chính trong truyện là ông Sáu, một người nông dân chất phác, chân thành và đầy tình cảm. Tác giả đã mô tả ông Sáu bằng những chi tiết nhỏ nhặt như cách ông cười, cách ông nhìn, cách ông nói chuyện. Điều này giúp độc giả có thể hình dung và cảm nhận được nhân vật ông Sáu một cách rõ ràng và chân thực.
Ngoài ra, tác giả còn sử dụng kỹ thuật lồng ghép các câu chuyện nhỏ trong câu chuyện chính để làm giàu nội dung và tạo độ phức tạp cho tác phẩm. Những câu chuyện nhỏ này không chỉ giúp độc giả hiểu sâu hơn về cuộc sống và tâm lý của các nhân vật mà còn tạo thêm sự căng thẳng và hấp dẫn cho câu chuyện chính. Ví dụ, câu chuyện về chị Hương, người vợ của ông Sáu, đã được tác giả lồng vào câu chuyện chính để thể hiện sự mâu thuẫn và xung đột trong mối quan hệ gia đình. Điều này giúp độc giả có cái nhìn toàn diện và sâu sắc hơn về cuộc sống và con người.
Bên cạnh đó, nghệ thuật kể chuyện trong Tư cách mõ còn được thể hiện qua ngôn ngữ và phong cách viết của tác giả. Nam Cao đã sử dụng ngôn ngữ đơn giản, gần gũi và dễ hiểu nhưng không kém phần tinh tế và sắc sảo. Các câu văn ngắn gọn, súc tích và đầy hình ảnh đã tạo nên một cảm giác chân thực và sống động cho độc giả. Phong cách viết của tác giả cũng rất linh hoạt và đa dạng, từ những câu văn dễ thương, hài hước cho đến những câu văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Điều này giúp tác giả truyền đạt được thông điệp của mình một cách hiệu quả và sâu sắc.
Tuy nhiên, nghệ thuật kể chuyện trong Tư cách mõ cũng có một số hạn chế. Một số đoạn truyện có thể dài và lặp lại, làm mất đi sự hấp dẫn và gây nhàm chán cho độc giả. Tuy nhiên, điều này có thể được xem là một phần của phong cách viết của tác giả và không ảnh hưởng đến chất lượng và giá trị của tác phẩm.
ko bít có đr ko mong cho 5 sao nhe:<
dieulinh2010UtDmb
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
câu trả lời
Nhắc đến những câu chuyện cổ tích của nước ta, không thể bỏ qua truyện “Cây khế”. Đây được xem là một trong những tác phẩm truyện cổ tích đặc sắc nhất trong kho tàng truyện dân gian của nước ta.
Truyện kể về hai anh em nhà nọ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nương tựa vào nhau. Cha mẹ mất để lại cho hai anh em một cây khế và một chút ruộng vườn, của cải, tuy không khá giả nhưng hai anh em vẫn có cuộc sống no đủ. Từ khi người anh trai lấy vợ bỗng sinh ra lười nhác, mọi việc đều đổ hết lên đầu vợ chồng người em. Thậm chí sợ em tranh công nên anh trai đã chia gia tài, chiếm hết của nải, đẩy vợ chồng em ra túp lều nát với cây khế của cha mẹ để lại. Vợ chồng người em chăm chỉ làm lụng, chăm bẵm cho cây khế ra quả, chim quý đến ăn và đã trả công vợ chồng em trai bằng vàng bạc. Tiếng đồn đến tai người anh, người anh tham lam nên gạ đổi gia tài lấy cây khế. Chim quý cũng đến ăn và hứa trả ơn bằng vàng, nhưng vì tính tham lam vô độ của người anh nên đã bị chim quý hất xuống biển sâu. Cốt truyện tuy rất đơn giản, ngắn gọn nhưng chất chứa trong đó những bài học về cuộc sống vô cùng sâu sắc và thấm thía.
Truyện “Cây khế” phản ánh cuộc xung đột giữa hai tuyến nhân vật trong một gia đình, một bên là vợ chồng người em trai hiền lành, chăm chỉ, chịu khó; một bên là vợ chồng người anh trai tham lam, ích kỉ, chỉ nghĩ đến đồng tiền. Thông qua khai thác xung đột trong gia đình này, tác giả dân gian đã phản ánh chủ đề của chuyện đó là phê phán sự tham lam, ích kỉ của con người, ca ngợi những con người chịu khó, chăm chỉ, biết sống lương thiện, biết thế nào là đủ. Câu chuyện còn là lời cảnh tỉnh cho những ai đã và đang xem nhẹ tình anh em trong gia đình, cắt đứt tình máu mủ ruột rà chỉ vì những cái lợi trước mắt. Chủ đề truyện này không mới nhưng nó vẫn có giá trị không riêng với thế giới cổ tích mà còn cả xã hội hiện thực bây giờ.
Góp phần tạo nên thành công cho câu chuyện, ngoài giá trị của chủ đề và bài học sâu sắc trong truyện Cây khế thì không thể quên sự đóng góp của các hình thức nghệ thuật. Chính những hình thức nghệ thuật đặc sắc ấy đã giúp cho chủ đề và bài học trong truyện trở nên sâu sắc, thấm thía hơn và hấp dẫn độc giả hơn.
Yếu tố nghệ thuật đầu tiên cần kể đến đó là nghệ thuật tạo tình huống. Tình huống truyện chia gia tài, vốn rất quen thuộc trong truyện kể dân gian. Nhờ tình huống này bản chất xấu xa tham lam của vợ chồng người anh trai được bộc lộ. Tình huống thứ hai, góp phần giúp mạch truyện tiến triển là tình huống chim quý xuất hiện và ăn khế của vợ chồng em trai. Nhờ chim quý vợ chồng em trai được đền đáp xứng đáng cho tấm lòng, sự lương thiện của mình. Cũng nhờ chim quý mà vợ chồng người anh trai đã bị trừng trị thích đáng cho bản tính tham lam, mờ mắt vì tiền của mình. Nhân vật chim quý đóng vai trò là nhân vật chức năng, thế lực siêu nhiên, thay nhân dân thực hiện mong ước của họ. Đây cũng là kiểu nhân vật khá quen thuộc trong truyện cổ tích Việt Nam.
Xây dựng nhân vật giàu tính biểu trưng cũng là một nét nổi bật cho truyện cổ tích Việt Nam. Trong đó người anh trai là tuyến nhân vật đại diện cho kiểu người tham lam, chỉ nghĩ đến đồng tiền; nhân vật em trai là đại diện cho tuyến nhân vật bất hạnh, mồ côi, chịu nhiều thiệt thòi, cam chịu. Hai tuyến nhân vật chính - tà khá quen thuộc trong truyện cổ tích, là đại diện cho các kiểu người trong xã hội phân chia giai cấp thời bấy giờ.
Nét đặc sắc cuối cùng em muốn nói đến trong bài viết là cách khắc họa tính cách nhân vật thông qua ngôn ngữ, hành động của nhân vật. Nhân vật trong truyện cổ tích vốn chưa có những tâm lý hay nét tính cách độc đáo, riêng biệt như trong văn xuôi của các tác giả văn học. Nhưng thông qua lời thoại, ngôn ngữ, hành động chúng ta cũng thấy được phần nào những nét tính cách đặc trưng của nhân vật. Chẳng hạn qua thái độ “rối rít, mừng quýnh, vái lấy vái để “ khi gặp chim thần của vợ chồng anh trai cũng đủ thấy vợ chồng anh ta là người tham lam, ích kỉ, tôn sùng vật chất, luôn trông chờ vào vận may; hành động “nhét đầy vàng vào tay áo, ống quần, lết mãi mới ra khỏi hang” đủ thấy anh trai tham lam đến mờ lý trí… còn vợ chồng người em trai thấy con chim thần chỉ biết than “ ông chim ơi, ông ăn hết khế nhà cháu…” rồi hành động “chỉ nhặt vừa đủ vàng bạc nhét vào túi rồi ra về” cũng đủ thấy người em trai vốn bản tính lương thiện, hiền lành. Nhân vật chỉ được khắc họa qua hành động, ngôn ngữ nhưng những nét tính cách nổi bật vẫn hiện lên tương đối đậm nét.
Những phân tích ở trên đây cho thấy Cây khế là một truyện cổ tích tiêu biểu trong kho tàng truyện cổ Việt Nam. Về chủ đề, truyện chính là lời cảnh tỉnh, phê phán đến những người có lối sống ham vật chất, coi thường tình cảm máu mủ. Về hình thức nghệ thuật, tác giả đã kết hợp hài hòa các yếu tố về tình huống truyện, ngôn ngữ, hành động để nhân vật bộc lộ rõ cá tính của mình, thông qua đó chủ đề truyện cũng được tô đậm.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Nam Cao là cây bút hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945. Ông luôn quan tâm đến những số phận nhỏ bé, khốn khổ trong xã hội cũ và trăn trở về nhân phẩm con người. Truyện ngắn “Tư cách mõ” là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ điều đó, không chỉ hấp dẫn ở nội dung mà còn đặc sắc ở nghệ thuật xây dựng nhân vật, giọng văn và ngôn ngữ trần thuật.
Trước hết, Nam Cao đã rất thành công trong nghệ thuật khắc họa nhân vật. Nhân vật chính - lão Hạc, à không, ở đây là nhân vật mõ làng - hiện lên vừa đáng thương vừa đáng giận, là hình ảnh điển hình của người nông dân bị tha hóa trong xã hội cũ. Từ một con người có lòng tự trọng, anh ta bị miếng cơm manh áo dồn ép đến mức đánh mất nhân cách. Nhà văn không miêu tả một chiều mà thể hiện nhân vật bằng ngòi bút phân tích tâm lí sắc sảo, giúp người đọc thấy được bi kịch bên trong con người bị xã hội khinh miệt và chà đạp.
Bên cạnh đó, nghệ thuật trần thuật và giọng điệu châm biếm, mỉa mai cũng là điểm nổi bật của tác phẩm. Giọng văn của Nam Cao khi thì lạnh lùng, khi thì thương cảm, lúc lại chua chát, tạo nên một cảm xúc phức tạp: vừa buồn cười, vừa đau xót. Ông sử dụng ngôn ngữ đời thường, dân dã, gần gũi với lời ăn tiếng nói của nông dân, nhưng chứa đựng chiều sâu triết lí về nhân phẩm và lẽ sống.
Cuối cùng, thành công của “Tư cách mõ” còn nằm ở nghệ thuật xây dựng tình huống truyện độc đáo: một người bị xem là “mõ” kẻ thấp hèn nhất làng lại dần biến thành một “mõ thật sự” cả trong tâm hồn. Chính tình huống ấy làm nổi bật chủ đề: xã hội tàn nhẫn có thể cướp đi phẩm giá của con người nếu con người bị đẩy đến bước đường cùng.
Như vậy, bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giàu tính hiện thực và giọng điệu châm biếm thấm đẫm nhân đạo, Nam Cao đã tạo nên một truyện ngắn giàu giá trị tư tưởng và nghệ thuật. “Tư cách mõ” không chỉ phản ánh hiện thực đau đớn của xã hội cũ mà còn là tiếng nói cảm thương sâu sắc đối với con người bị vùi dập trong nghèo đói.
Bảng tin
0
60
0
cảm ơn b