

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Hưng Đạo Đại Vương là một trong những vị tướng tài năng của dân tộc Việt Nam, có công lao to lớn trong công cuộc chống giặc ngoại xâm, bảo vệ đất nước.
Ông sinh năm 1231?, mất 1300. Quê ở làng Tức Mặc, phủ Thiên Trường, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định. Ông là con trai của thân vương An Sinh Vương - Trần Liễu.
Mặc dù cha ông có hiềm khích lớn với Trần Thái Tông, nhưng Trần Hưng Đạo luôn đặt việc nước làm trọng, một lòng trung thành, hết lòng phò tá các vua Trần đánh ngoại xâm cứu nước. Truyện kể rằng, với lời dặn của Trần Liễu trước khi mất, Trần Quốc Tuấn từng vờ hỏi các con.
Ông hỏi Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn:
- Người xưa có cả thiên hạ để truyền cho con cháu, con nghĩ thế nào?
Lúc này, Hưng Vũ vương thưa:
- Dẫu khác họ cũng không nên, huống chi là cùng một họ!.
Nghe xong, Trần Quốc Tuấn cho là phải. Một hôm khác, ông lại hỏi người con thứ là Hưng Nhượng vương Trần Quốc Tảng. Quốc Tảng tiến lên thưa:
- Tống Thái Tổ vốn là một ông lão làm ruộng, đã thừa cơ dấy vận nên có được thiên hạ.
Nghe vậy, Trần Quốc Tuấn mới kể tội:
- Tên loạn thần là từ đứa con bất hiếu mà ra.
Ông định cho xử tội Quốc Tảng, nhưng Hưng Vũ vương đến van xin, nhận chịu tội thay. Lúc này, ông mới tha mạng. Sau đó, ông còn dặn Hưng Vũ vương:
- Sau khi ta chết, đậy nắp quan tài đã rồi mới cho Quốc Tảng vào viếng.
Sự việc trên đã cho thấy tấm lòng trung nghĩa với vua, với nước, không tư lợi của Trần Quốc Tuấn. Ông không vì hiềm khích riêng, mà làm ảnh hưởng đến đất nước. Dù là với con cái, ông vẫn nghiêm khắc dạy bảo, không bao che.
Như vậy, Trần Quốc Tuấn là một vị anh hùng lỗi lạc của dân tộc. Ông xứng đáng khi được tôn vinh là một trong những vị tướng kiệt xuất của thế giới.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trong dịp lễ Phật đản vừa qua, tôi lần đầu cùng mẹ ra chùa lễ phật và biết vị thánh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn không chỉ được thở ở đền Ngọc Sơn, Côn Sơn Kiếp Bạc, Đền Trần mà còn được thờ tại các chùa trong các làng quê Việt Nam. Trần Quốc Tuấn- một trong những nhà quân sự đại tài của thế giới. Là linh hồn của hào khí Đông A. Gắn liền với chiến công đánh tan ba cuộc xâm lược của quân Nguyên - Mông. Trong đó có hai cuộc với tư cách là vị tổng chỉ huy quân đội. Đằng sau hình ảnh của một vị tướng văn võ toàn tài, nhà chính trị, quân sự lỗi lạc, Trần Quốc Tuấn còn là người biết nhẫn mình vì nghĩa lớn.
Trần Quốc Tuấn mới sinh đã có tướng mạo khôi ngô, lớn lên thông minh hơn người. Lúc mới sinh ra, một thầy tướng nhìn Trần Quốc Tuấn và nhận xét đây là người “Ngày sau có thể giúp nước cứu người”. Do có hiềm khích với Trần Cảnh nên trước khi mất, cha ông An Sinh Vương Trần Liễu cầm tay ông mà căn dặn: “Mày mà không vì cha lấy được thiên hạ thì cha chết không nhắm mắt”. Lời của người cha trước khi chết là lời nặng tựa núi, không thể không vâng.
Đại Việt Sử ký toàn thư có viết: “Đến khi nước lung lay, quyền binh quân quốc ở tay mình, Quốc Tuấn đem lời cha dặn nói với gia nô là Dã Tượng, Yết Kiêu” (Đại Việt sử ký - Ngô Sĩ Liên, Cao Huy Giu dịch, Đào Duy Anh hiệu đính, trang 331, NXB văn học 2009) Chi tiết này tiết lộ nhiều điều: Thứ nhất, Trần Quốc Tuấn không phải không nghe lời cha mình. Ông là người cực kỳ thông minh nên biết phải ẩn mình chờ thời, đợi khi mình có quyền binh, quân đội trong tay. Lúc hỏi hai “gia nô”, tức là lúc ông đầy đủ điều kiện “giành thiên hạ” đáp ứng lời trăn trối của thân phụ. Ông cũng không phải là người không biết cha mình là ai, vì sao lại có tham vọng lớn lao như thế. Thứ hai, hai “gia nô” là Yết Kiêu và Dã Tượng- hai người được Trần Quốc Tuấn hỏi ý kiến. Yết Kiêu là mãnh tướng với biệt tài thủy chiến. Ông là người bơi lặn giỏi, đã sử dụng tài của mình để đục thuyền của quân xâm lược Nguyên Mông. Nhiều truyền thuyết về nhân vật lẫy lừng này. Dã Tượng cũng là một mãnh tướng dưới trướng của Trần Hưng Đạo. Dã Tượng là người có tài thuần phục và huấn luyện voi chiến. Ông là người đã chỉ huy lực lượng tượng binh Nhà Trần giao chiến với kỵ binh quân Nguyên ở trận Vạn Kiếp. Ngoài ra còn có các tướng tài khác như Phạm Ngũ Lão, Trương Hán Siêu…Để thấy được Trần Quốc Tuấn hoàn toàn có sức mạnh và lợi thế nếu muốn thực hiện lời cha dặn. Nhưng ông đã hỏi ý kiến của hai “gia nô” Yết Kiêu và Dã Tượng nên hay không nên:
Sau khi nghe lời khuyên: “Làm kế ấy tuy được phú quý một lúc nhưng tiếng xấu ngàn năm (sđd, trang 331). Nghe lời của hai "gia nô", “Quốc Tuấn cảm phục đến khóc, khen ngợi mãi”. Điều đó đã chứng tỏ ông đã vì đại nghĩa bỏ thù riêng, vì giang sơn xã tắc mà quên đi lời cha dặn( tức bất hiếu). Đến đây chúng ta có thể hiểu, Trần Quốc Tuấn một mặt vẫn nhớ lời cha dặn, mặt khác từ lâu đã không muốn vâng lời cha. Câu hỏi của ông với hai gia nô - trong trường hợp này là những vị tướng dưới quyền thân tín là dịp để ông có cơ hội giải quyết xung đột trung - hiếu (điều nhiều lúc rất khó vẹn toàn). Để hóa giải mối thâm thù này ông còn mời Trần Quang Khải sang thuyền mình đàm đạo. Quang Khải tính không hay tắm gội. Quốc Tuấn cởi áo và lau rửa giúp Quang Khải rồi nói:
- Hôm nay tôi được tắm cho thượng tướng.
Quang Khải cũng nói :
- Hôm nay tôi được quốc công tắm rửa cho.
Từ bấy giờ, hai người chơi với nhau thân mật lắm".
Quốc Tuấn ở Vạn Kiếp về, Quang Khải cùng Quốc Tuấn đánh cờ chơi đùa suốt ngày.
Vậy với Trần Quốc Tuấn, chúng ta không chỉ nhắc tới ông với cương vị là một vị tướng tài ba có công lớn trong công cuộc đánh đuổi quân xâm lược mà còn là một vĩ nhân khi với tấm lòng vì dân, vì nước, vì xã tắc muôn dân mà bất hiếu với lời cha dặn. Vì sự nghiệp chung mà quên đi thù riêng. Lấy lòng bao dung, độ lượng để xóa đi hiềm khích, thâm thù mà thế hệ trước trao lại. Thật quá cao thượng và thiêng liêng. Ông xứng đáng được nhân dân tôn lên làm thánh, được thờ phụng với lòng tôn kính, tri ân. Một tấm gương sáng cho thế hệ hôm nay và mãi mãi về sau noi theo.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin