

Vị diễn giả nổi tiếng bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng cách giơ tờ giấy bạc 20 đôla lên trong căn phòng có tới 20 người, ông hỏi: Ai muốn tờ 20 đôla này?. Mọi cánh tay đều giơ lên.
Ông nói: Tôi sẽ cho các bạn tờ 20 đôla này, nhưng trước khi cho để tôi làm điều này đã. Ông vò nhàu tờ giấy bạc rồi hỏi: Ai vẫn muốn lấy tờ giấy bạc 20 đôla này?. Tất cả mọi cánh tay vẫn giơ lên.
Thôi được rồi, ông nói, Để xem thế nào đây nếu tôi làm điều này. Và ông thả tờ giấy bạc rơi xuống đất rồi dùng mũi giày dí nó trên nền nhà. Ông nhặt lên, trông nó dơ bẩn và nhàu nát: Sao, còn ai muốn tờ bạc này?. Những cánh tay vẫn giơ lên.
Các bạn thân mến, tất cả các bạn đã học được một bài học rất quý giá. Không cần biết tôi đã làm gì với tờ bạc này, các bạn vẫn muốn nó bởi vì giá trị của nó đã không hề giảm đi, giá trị của nó vẫn là 20 đôla.
Rất nhiều lần trong cuộc sống của mình chúng ta ngã gục, bị tơi tả, bị giẫm đạp tơi bời do những quyết định sai lầm mà chúng ta đã gây ra và những trường hợp như vậy vẫn xảy ra trong cuộc sống chúng ta. Chúng ta cứ ngỡ như mình thật vô dụng, chẳng ra gì.
Nhưng không cần biết bất cứ chuyện gì đã xảy ra và sẽ xảy ra, chúng ta quyết định sẽ không bao giờ đánh mất giá trị của mình.
Đừng bao giờ để những thất vọng của ngày hôm qua che mờ những giấc mơ rực sáng của ngày mai.
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Câu 2: Câu: Đừng bao giờ để những thất vọng của ngày hôm qua che mờ những giấc mơ rực sáng của ngày mai. Xét theo mục đích nói thuộc kiểu câu gì? Vì sao?
Câu 3: Bài học vị diễn giả thuyết trình từ tờ 20 đôla là gì?
Câu 4: Đừng bao giờ để những thất vọng của ngày hôm qua che mờ những giấc mơ rực sáng của ngày mai.
Em hiểu lời nhắn nhủ này như thế nào?
Bảng tin