Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.
Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông :
- Xin ông đừng giận cháu ! Cháu không có gì cho ông cả.
Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười :
- Cháu ơi, cảm ơn cháu ! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.
Khi ấy tôi chợt hiểu ra : cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.
(Ngữ văn 9, tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2021)
1. Chỉ ra hai chi tiết miêu tả trong văn bản. Các chi tiết miêu tả ấy có tác dụng gì ?
2. Vì sao người ăn xin trong truyện lại cảm thấy nhân vật tôi đã cho lão rồi ?
3. Từ nội dung đoạn trích cùng những hiểu biết xã hội, hãy viết khoảng 2/3 trang giấy thi trình bày suy nghĩ của em về ý kiến : Chia sẻ và giúp đỡ ai đó cần đúng lúc, đúng cách !