

Cô Tâm bớt mệt hẳn đi khi nhìn thấy cây đa và cái quán gạch lộ ra trong sương mù. Cùng một lúc, dãy tre đầu làng gần hẳn lại, cành tre nghiêng ngả dưới gió thổi và nghe thấy tiếng lá rào rào và tiếng thân tre cót két. Cô sắp về đến nhà rồi, gánh hàng trên vai nhẹ đi, và những cái uốn cong của đòn gánh bây giờ nhịp với chân cô bước mau. Cô thấy chắc dạ và ấm cúng trong lòng, bỏ hẳn nỗi lo sợ từ nãy vẫn quanh quẩn trong trí khi cô qua quãng đồng rộng, trơ gốc rạ dưới gió bấc vi vút từng cơn.
Qua cái cổng gạch cũ, cô vào hẳn trong làng. Ngõ tối hơn, đất mấp mô vì trâu bước, nhưng cô thuộc đường lối lắm. Chân cô dẫm lên lá tre khô và tai nghe tiếng xao xác đã quen; mùi bèo ở dưới ao và mùi rạ ướt đưa lên ẩm ướt. Ði ngang các nhà quen, cô thấy ánh sáng đèn chiếu qua rào, và tiếng những người quen thuộc ở trong đưa ra.
Tâm lại nghĩ đến mình, mẹ già đang mong đợi và các em đang nóng ruột vì quà. Gói kẹo bỏng cô đã gói cẩn thận để ở dưới thúng, mỗi đứa sẽ được hai cái. Chắc hẳn chúng sẽ vui mừng lắm. []
Tâm đã bước xa rồi, hàng tre vi vút thêm, trời lại lấm tấm mưa lạnh rơi xuống mặt. Cô đi qua nhà bà cụ Nhiêu rồi về đến ngõ. Cánh cửa gỗ chưa đóng. Cô xoay đầu đòn gánh đẩy cửa rồi bước vào. Tất cả cái tối tăm rét mướt, và cánh đồng hoang vắng cô để lại ở ngoài. Ðây là nhà rồi. Mùi phân trâu nồng ấm sặc ngay vào cổ; thoáng qua, cô nghe tiếng chân trâu đập trong chuồng. Con vá thấy động sủa lên, rồi chạy lại vấp vào chân quấn quít. Trong nhà mấy đứa em reo:
- A, á. Chị Tâm đã về.
Tâm mỉm cười xoa đầu em. Cô sung sướng vì thấy mẹ săn sóc, các em mến yêu. Bao nhiêu nỗi mệt nhọc cô thấy tiêu tán cả. Những lúc này khiến cô quên hết cả bao nhiêu nỗi e ngại khó khăn. Cô thấy vui vẻ và nẩy nở trong thâm tâm những ý muốn tốt đẹp cho gia đình. Bà Tú lại âu yếm giục:
- Con ăn cơm đi, không đói. Thôi, hãy để đấy rồi bảo con sen nó cất cho có được không?
Tâm đáp: "Vâng"; nhưng cô vẫn chưa lại ngồi ăn ngay. Cô còn thu xếp hàng đã; hai cái hộp gỗ vuông đựng các thức hàng, và những gói buộc kỹ trong thúng. Tất cả vốn liếng quý báu, bởi nhờ nó, cô kiếm lời nuôi các em, giúp đỡ cha mẹ từ ngày trong nhà sút đi và ông Tú ở trên tỉnh dọn về đã ba bốn năm nay rồi. Ruộng nương chỉ còn hơn mẫu, cấy đủ thóc ăn, và căn nhà gạch cũ này là nhà thờ, chung cả họ. Ông Tú độ mắt kém cũng thôi không dạy học nữa.
Bữa cơm ngon lành quá, Tâm ngồi ăn dưới con mắt hiền từ và thương mến của mẹ. Các em cô quây quần cả chung quanh, hỏi chuyện chợ búa của chị. Tâm ngắm nghía các nét mặt xinh xẻo, những con mắt ngây thơ lóng lánh dưới mái tóc tơ của các em: cô thấy lòng đầm ấm và tự kiêu, lòng người chị chịu khó nhọc để kiếm tiền nuôi các em ăn học. Cô hỏi han sách vở của thằng Lân và thằng Ái, học lớp ba ở trường làng. Ngày trước, thời còn sung túc, cô cũng đã cắp sách đi học và về nhà lại được ông Tú dạy thêm chữ nho. Nhưng đã lâu, cô rời bỏ quyển sách, để bước chân vào cuộc đời rộng rãi hơn, khó khăn và chặt chẽ. Buôn bán bây giờ mỗi ngày một chật vật, bởi cô vốn ít. Tất cả gánh hàng của Tâm chỉ đáng giá hai chục bạc.
Sáng sớm hôm sau, trong gió bấc lạnh, Tâm đã mở cổng gánh hàng lên chợ. Sương trắng còn đầy ở các ngõ trong làng; mùi rơm rác và cỏ ướt thoang thoảng bốc lên, mùi quen của quê hương và của đất mầu khiến Tâm thấy dễ chịu và thêm can đảm.
(Trích Cô hàng xén, Thạch Lam)
Viết đoạn văn khoảng 8-10 câu, tóm tắt đoạn trích Cô hàng xén của tác giả Thạch Lam. Trong đoạn có sử dụng ít nhất 1 câu mở rộng thành phần vị ngữ bằng cụm từ (Gạch chân)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
#phuongthuy135
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Bài làm
Đoạn trích này kể về cô Tâm, một người phụ nữ trẻ, đang trên đường về nhà sau một ngày buôn bán. Cô đi qua cánh đồng rộng và vào làng, cảm thấy nhẹ nhõm và ấm áp khi nhìn thấy những thứ quen thuộc. Cô nghĩ đến mẹ già và các em đang chờ đợi cô về nhà với những món quà. Khi cô bước vào nhà, cô cảm thấy sung sướng vì thấy mẹ săn sóc và các em mến yêu. Cô ngồi ăn cơm với gia đình và hỏi han sách vở của các em. Sáng hôm sau, cô lại ra đi buôn bán, trong gió lạnh và sương trắng. Cô cảm thấy dễ chịu và thêm can đảm khi ngửi thấy mùi quen thuộc của quê hương.
Chúc bạn học tập tốt !
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Viết đoạn văn khoảng `8-10` câu, tóm tắt đoạn trích Cô hàng xén của tác giả Thạch Lam. Trong đoạn có sử dụng ít nhất 1 câu mở rộng thành phần vị ngữ bằng cụm từ (Gạch chân)
`-` Đoạn trích trên kể về một người con gái đi làm xa tên là Tâm, Tâm là một người chị hiếu thảo với cha mẹ và biết quan tâm đến các em của mình, sau một thời gian đi làm xa xôi, cô trở về với quê hương của mình, gánh hàng trên đôi vai nhưng khi thấy cảnh vật quen thuộc, cô đã cảm thấy gánh hàng trên vai đã nhẹ nhõm vô cùng, về lại quê hương, mọi thứ cảnh vật từ cây đa cho tới hàng xóm đều vô cùng thân thuộc, vừa bước tới mái nha đơn sơ ấm áp, em gái Tâm lập tức ra và chào đón chị mình trong niềm hân hoan và mừng rỡ, được người nhà giục đi ăn cơm, cô đã lập tức đi dọn dẹp đồ đạc của mình rồi ra ăn cơm, Tâm cũng không quên hỏi han sách vở của các em mình, ăn cơm do chính tay mẹ nấu, Tâm có cảm giác ấm áp và vô cùng ngon, được ở nhà, Tâm cảm thấy dường như mọi âu phiền đều qua đi.
`color{pink}{@baby}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin