

CHỢ TẾT CỦA ĐOÀN VĂN CỪ
Vũ Quần Phương
Năm tháng càng lùi xa bài Chợ Tết này càng được yêu mến, nó như tấm ảnh quý ghi lại chân thật những nét tiêu biểu trong sinh hoạt của quê ta. Mỗi lần đọc, lại như được sống cùng dĩ vãng. Ít có bài thơ nào mà cách miêu tả lại sinh động như bài thơ này. Sinh động, vì chộp được những chi tiết điển hình, vì cái nhìn hóm hỉnh và thấp thoáng cũng có những câu thơ có sức khái quát, có kí thác tâm trạng.
[...] Kết cấu bài thơ rất giản dị, diễn biến theo từng thời gian. Mở đầu là sáng sớm người ta đi chợ.
Dải máy trắng đỏ dân trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà gianh
Trên con đường viên trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết
Mấy câu thơ bình thường giới thiệu thời gian, địa điểm. Chúng ta biết thêm đây là phiên chợ Tết vùng đồi, tụ họp dẫn các ấp. Cảnh những con đường tấp nập người tới chợ có cái nao nức thanh bình. Thơ Đoàn Văn Cừ nhiều mẫu sắc lắm, chỉ với ba câu thơ đầu đã thấy lần lượt trắng, đỏ, hồng, lam, xanh. Cả bài đếm được hai mươi ba màu.
[...] Trong đoạn đi chợ này có câu thơ tả nắng rất tài, tả được cái động của nặng, trong nắng lại có gió, màu vàng nắng trộn vào màu xanh lúa thành ra màu nắng tía:
Tia nắng tía nhảy hoài trong ruộng lúa.
Nắng không nháy, nhưng gió thổi, đồng lúa xao động làm cho nắng đang rải trên đó thành nhấp nháy. Cách quan sát tinh vi này gợi nhớ câu thơ Nguyễn Du: Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông". Gió thổi đu đưa cảnh xanh làm màu hoa đỏ khi ẩn khi hiện như đốm lửa khi tất khi bùng.
[...] Thú vị nhất và cũng tài hoa nhất là bức ảnh:
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cố
Nước thời gian gợi tóc trắng phau phau.
Bạn đọc sẽ dễ dàng nhận thấy cái nhìn kì ảo ở câu thơ thứ hai. Vì tóc cho nên có động từ gội, và do đó thời gian được ví như nước. Hình ảnh sáng tạo, bất ngờ, nhưng rất hợp lí nên chấp thuận. Lí thú trong cách thể hiện và thâm thúy trong sự khái quát đời người. Đây là câu thơ hay nhất trong bài này. Tuy nhiên cũng nên lưu ý: hình ảnh cái miếu cổ làm nền cho mái tóc bạc, bà cụ đã góp phần không nhỏ vào tính chất kì ảo của ý thơ.
[...] Cảnh mua bán được đặc tả, quen thuộc mà cũng lạ lùng:
Con gà trống mào thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.
Quen thuộc vì ai chẳng từng trông thấy cảnh ấy, nhưng lạ lùng do cách tả: cầm cẳng dốc lên xem.
Chợ vãn khi trời đã nhá nhem, người toả về các làng xa hẻo lánh. Những quán chợ vắng vẻ dần và trở nên hiu quạnh. Một nỗi buồn lan toả trên cảnh vật. Bài thơ kết thúc trong sự bâng khuâng đó: Là đa rung tơi bời quanh quán chợ.
Bài thơ này có thể làm mẫu mực cho văn miêu tả, cho cách quan sát, chọn lựa chi tiết, cách tìm ra nét đặc sắc ở những cảnh thông thường. Đoàn Văn Cừ đã làm mới lạ, làm lạ hoá một khung cảnh quen thuộc từ bao đời, giữ lại mãi mãi cho mai sau cái phong vị dân dã xóm làng cùng những nét sinh hoạt đặc sắc của một thời.
Câu 1. Tác giả phân tích nghệ thuật dùng từ, cách miêu tả của nhà thơ ở câu nào?
A. Quen thuộc vì ai chẳng từng trông thấy cảnh ấy, nhưng lạ lùng do cách tả: cầm cẳng dốc lên xem.
B. Chợ vãn khi trời đã nhá nhem, người tỏa về các làng xa hẻo lánh, C. Một nỗi buồn lan toả trên cảnh vật
D. Chúng ta biết thêm đây là phiên chợ Tết vùng đồi, tụ họp dân các ấp.
Câu 2. Ý kiến khái quát của người viết về giá trị nội dung và nghệ thuật bài thơ Chợ Tết được nêu ở câu nào?
A. Chợ vãn khi trời đã nhá nhem, người tỏa về các làng xa hẻo lánh. Những quán chợ vắng vẻ và trở nên hiu quạnh
B. Bài thơ này có thể làm mẫu mực cho văn miêu tả, cho cách quan sát, chọn lựa chi tiết, cách tìm ra nét đặc sắc ở những cảnh thông thường.
C. Hình ảnh sáng tạo, bất ngờ, nhưng rất hợp lí nên chấp thuận.
D. Mấy câu thơ bình thường giới thiệu thời gian, địa điểm
Câu 3. Phó từ trong câu Chợ vãn khi trời đã nhá nhem, người tỏa về các làng xa hẻo lánh " là:
A. Chợ
B. Trời
C. Đã
D. Làng
Câu 4. Người viết thích câu thơ nào nhất trong bài Chợ Tết . Tác giả đã đưa ra lí lẽ và bằng chứng nào để khẳng định điều đó.
Câu 5. Chia sẻ với bạn bè về nét độc đáo của phiên chợ Tết ở quê hương em.
Giải giúp mình với
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`1.` A. Quen thuộc vì ai chẳng từng trông thấy cảnh ấy, nhưng lạ lùng do cách tả:cầm cẳng dốc lên xem.
`2.` B. Bài thơ này có thể làm mẫu mực cho văn miêu tả, cho cách quan sát, chọn lựa chi tiết, cách tìm ra nét đặc sắc ở những cảnh thông thường.
`3.` C. Đã
`->` Phó từ là những từ được sử dụng để đi kèm trước hoặc sau với các động từ, tính từ, trạng từ, danh từ.
`4.` Người viết thích nhất là câu thơ "Bà cụ lão bán hàng bên miếu cố/ Nước thời gian gợi tóc trắng phau phau." bởi tác giả đã đưa ra lí lẽ và bằng chứng là các hình ảnh sáng tạo, gây bất ngờ và hợp lí của câu thơ này.
`5.`
Những bông hoa đua nhau nở, những lộc non đua nhau nhú mầm báo hiệu một mùa xuân nữa lại về, lòng người lại nhộn nhịp chào đón một cái Tết nữa lại đến. Tôi thì rất háo hức, chờ đón để được đi phiên chợ Tết - phiên chợ đặc biệt nhất trong năm.
Sáng hôm đó, hai mẹ con tôi dậy từ sớm. Tôi theo mẹ đi vào chợ ngày và có rất nhiều đứa trẻ con, chúng cũng giống tôi. Đúng là chợ ngày Tết có khác rất đông và nhộn nhịp. Tôi vẫn còn nhớ mẹ dẫn tôi đi chợ mà phải nắm chặt tay tôi vì sợ bị lạc. Đến đầu chợ là hàng loạt các địa điểm trông giữ xe, tiếp đó là chỗ bán hoa, các bông hoa thi nhau khoe sắc, nào hoa hồng, hoa huệ, hoa lan đủ cả. Nhưng tôi thích nhất là những cành đào với những bông hoa rực rỡ xen kẽ là những chiếc nụ vẫn chưa kịp nở. Hoa đào là loài hoa đặc trưng cho ngày Tết ở miền Bắc, còn ở miền Nam là hoa mai vàng, đứng cạnh đó là những cây quất sai trĩu quả..
Đi sâu vào phiên chợ là hàng loạt các mặt hàng bày la liệt như kẹo bánh, trái cây, lá gói bánh…Lúc đó, tôi bị ấn tượng nhất là hàng bán bóng bay, những chùm bóng bay đủ loại màu sắc, món đồ thu hút nhất với những đứa trẻ con như tôi. Năm nào tôi cũng đòi mẹ mua cho một túi bóng bay về treo khắp nhà và lúc nào mẹ cũng đồng ý mà mua cho tôi một chùm bóng bay. Gian hàng tiếp đó là hàng bán câu đối và tranh Tết. Trên những dải lụa đỏ thắm, mềm mại là những vần thơ bay bướm mà thấu tình người. Những bức tranh gà, tranh lợn, tranh cá chép trông trăng được người dân nơi tôi rất thích thú. Người ta mua chúng về để nhà cửa thêm đẹp và sang trọng, cầu mong một năm mới an khang, thịnh vượng. Quả là một thú vui tao nhã!
Về thời gian cũng có sự khác nhau giữa chợ phiên ngày bình thường và chợ phiên ngày Tết. Chợ phiên những ngày bình thường chỉ kéo dài từ sáng cho đến gần giữa trưa khoảng mười một hoặc mười hai giờ là đã tan chợ nhưng chợ Tết thì khác, chợ Tết họp từ sáng sớm cho đến giữa buổi chiều khoảng hai đến ba giờ chiều mới tan. Có một điểm khác nữa đó là chợ ở quê tôi vào những ngày bình thường hầu như chỉ có các bà, các mẹ, các chị đi chợ để mua sắm. Còn chợ Tết thì đông lắm, các bà, các mẹ, chú, bác, anh chị đều đi chợ Tết và tất nhiên là không thể thiếu những đứa trẻ con đi chợ để mẹ mua quần áo mới hay mua bóng bay như tôi. Buổi chợ Tết kết thúc, ai cũng đã mua đầy đủ các thứ cần thiết cho mình và chuẩn bị đón Tết chào đón một năm mới. Tôi và mẹ cũng đã sắm sửa được rất nhiều đồ rồi, nhanh chân rảo bước về thật nhanh để chuẩn bị. Chợ tết năm nay vui quá!
Cho đến tận bây giờ, vào năm nào cũng vậy, cứ đến phiên chợ Tết là tôi cảm nhận được sự giao thoa của đất trời và lại chung một cảm xúc là háo hức và tràn ngập niềm vui để cùng mẹ đi chợ Tết.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Câu 1: A. Quen thuộc vì ai chẳng từng trông thấy cảnh ấy, nhưng lạ lùng do cách tả: cầm cẳng dốc lên xem.
Câu 2: B. Bài thơ này có thể làm mẫu mực cho văn miêu tả, cho cách quan sát, chọn lựa chi tiết, cách tìm ra nét đặc sắc ở những cảnh thông thường.
Câu 3: Đã
Câu 4: Câu thơ "Bà cụ lão bán hàng bên miếu cố, Nước thời gian gợi tóc trắng phau phau." được người viết yêu thích nhất trong bài. Tác giả đã đưa ra lí lẽ và bằng chứng là hình ảnh sáng tạo, bất ngờ và hợp lí của câu thơ này.
Câu 5:
Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, mẹ em lại cho em đi sắm sửa đồ Tết. Những ngày này, chợ Tết bao giờ cũng rất đông đúc, náo nhiệt.
Sáng sớm, hai mẹ con em đã ra chợ. Khi mẹ con em chợ đã khá đông đúc rồi. Có lẽ ai cũng muốn ra chợ sớm để nhanh chân chọn được những đồ tươi mới. Từng tốp, từng tốp người xách rất nhiều những túi đồ về nhà. Tiếng trò chuyện râm ran khiến cả khu chợ ồn ào, náo nhiệt khác hẳn với những ngày thường. Ngay lối vào chợ là hàng bán lá dong. Lá dong được xếp thành từng đống lớn gọn gàng, xanh mươn mướt.Các cô bán hàng, giọng ngọt như mía, đon đả chào mời những người qua đường mua hàng. Những cô bán hoa quả, quả chuối vàng ruộm, mập mạp đều đặn .
Mấy đứa trẻ con ướm thử những quần áo mình thích mà trên mặt hiện vẻ đầy háo hức. Mẹ chọn cho tôi và em ruột mỗi đứa 2 bộ quần áo để diện đi chơi Tết. Chen giữa dòng người, hai mẹ con tôi như bị cuốn vào những lời mời gọi ngon ngọt. Luồn lách mãi mới đến được hàng hoa. Vươn lên tán lá dày, xanh mát là hàng chục bông hồng đua nhau tỏa hương khoe sắc. Chúng khoác lên mình một chiếc áo đỏ thắm. Cạnh đó là những bông cúc gắn đang vươn mình để đón những ánh ban mai của mùa xuân. Những bông hoa vàng tươi, kiêu hãnh chao nghiêng theo làn gió nhẹ khẽ đưa. Chúng như mời gọi những chú ong, nàng bướm tụ hội đến đây để mở hội vậy. Hàng ngàn những cây đào, đua nhau nở rộ trông đẹp lắm. Nép sau tà áo xanh mơn mởn, những cánh hoa phơn phớt hồng đầu tiên đã hé nở, chào đón Tết đến.
Em rất đến thích Tết vì mỗi lần như vậy em được tham gia phiên chợ trong đầy sự thích thú.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin