Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
- Cuối tuần, chỉ là 2 ngày nghỉ vốn rất bình thường, nhưng đối với gia đình tôi thì đó lại là một niềm vui khó tả. Bố mẹ tôi đều là những con người làm trí thức, cũng giống như bao người khác, bố mẹ kết hôn với nhau rồi từ quê lên thành thị làm ăn, gây dựng nên gia đình và thành tựu của riêng mình. Hằng ngày, bố mẹ đi làm từ sớm, hai chị em tôi tự chăm sóc, lo lắng cho nhau, cả nhà chỉ chờ đến ngày cuối tuần thật nhanh để gia đình lại được sum họp bên nhau vào buổi tối. Rồi cuối cùng, mong ước ấy cũng đã đến. Tối hôm đó, tôi phụ mẹ nhặt rau và chiên trứng. Bố thì ngồi lau bàn và sửa lại một số dụng cụ đã bị hư hỏng trong nhà, trong khi đó thì chị gái tôi đang hì hục lau bàn ghế trên phòng ngủ của bố mẹ ở tầng hai. Cơm canh đã được chuẩn bị đầy đủ trên bàn, mọi người trong nhà liền ngồi xuống và thưởng thức bữa cơm tối cuối tuần ấm cúng. Bố mẹ gắp thức ăn cho hai chị em tôi lia lịa, bố còn hỏi việc học của tôi thế nào, có ổn hay bị hổng kiến thức không, bố sẽ giảng lại bài cho. Tôi thấy da bố sạm đen, đôi mắt yếu mờ lại còn thêm vài vết chân chim, chắc vì dạo gần đây bố làm việc hay quá sức nên cơ thể đã dần suy yếu. Còn mẹ, làn da trắng mịn trước kia giờ đây lại sạm đi nhiều vì nắng gió, mái tóc thưa thớt, lấm tấm vài sợi bạc trên đầu. Tôi càng thương bố mẹ hơn nhiều nhờ bữa cơm này. Bố mẹ còn hỏi tôi rất nhiều thứ, gắp thêm nhiều thức ăn ngon cho tôi và động viên tôi học tập. Sau bữa cơm ấy, tôi xoa bóp vai cho bố và mẹ, cả nhà cùng ngồi xem ti vi với nhau như mọi khi, không khí ấm cúng này dường như rất hiếm có đối với gia đình tôi. Thế nhưng, được nhìn thấy bố mẹ, tôi lại thêm vui hơn. Nhờ bữa cơm này, tôi lại thêm yêu gia đình tôi hơn nữa - nơi đã nuôi lớn, che chở, trao tình yêu thương cho tôi và nuôi dưỡng tâm hồn tôi tốt đẹp hơn.
#enid
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Xem thêm:
Bảng tin
1038
461
1796
bạn dùng cái j để viết bài này thế:O