

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trưa Tha Hương là một tác phẩm văn học nổi tiếng của nhà văn Trần Cư, viết về những nỗi niềm của một người đang ở nơi xứ người. Trong tác phẩm này, nhân vật Tôi – một nhân vật chính, đã được xây dựng với những đặc điểm riêng biệt, đầy cảm xúc và đáng để phân tích.
Một trong những điểm đáng chú ý về nhân vật Tôi là những âm thanh mà cậu ta gặp phải trong câu chuyện. Âm thanh của dây thừng căng thẳng cọ vào guốc võng kẽo kẹt nghe buồn nản lạ, tiếng võng đưa kẽo kẹt như nạo. Những âm thanh này đưa Tôi và người đọc về một không gian nhạc phẩm, tạo nên một bầu không khí buồn man mác, tương tự như một giọng hát ru em nổi lên, mang lại những cảm xúc đậm sâu về quê hương, về những kỉ niệm ngày xưa, với thầy, mẹ và vú em. Điều này cho thấy tâm hồn người nhà quê Việt Nam vẫn còn nguyên trong câu hát ru em dù ở bất cứ nơi nào.
Nhân vật Tôi còn được nhắc đến là khi cậu ta tự nhận mình nhớ nhà, nhớ về những kỉ niệm ngày xưa như một đứa trẻ. Điều này cho thấy Tôi không chỉ là một nhân vật trưởng thành với những trải nghiệm đời sống, mà còn mang trong mình một tâm hồn trong sáng, ngây thơ của tuổi thơ. Tôi đem lại cho độc giả một cái nhìn sâu sắc về tình cảm và tâm trạng của người con xa xứ, nhớ về quê hương thân yêu. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù chỉ nhìn thấy một điểm thân thuộc, nghe thấy một câu hát thân quen thì trong lòng người vẫn dào dạt nỗi nhớ sâu sắc.
Thông qua tác phẩm, ta thấy được rằng tình yêu quê hương luôn ngự trị trong lòng mỗi con người. Dù ở bất cứ đâu, dù đang làm gì thì chúng ta mãi nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Tản văn "Trưa tha hương" của Trần Cư là một bản nhạc lòng nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh về nỗi nhớ quê hương. Qua ngòi bút tinh tế, nhân vật "tôi" hiện lên không chỉ là một người lữ khách xa nhà mà còn là một tâm hồn nhạy cảm, luôn mang trong mình một "khoảng trống" da diết về nguồn cội.
Dưới đây là bài văn biểu cảm về nhân vật "tôi" trong tác phẩm này:
1. Tiếng hát ru - Sợi dây kết nối quá khứ và hiện tại
Nhân vật "tôi" hiện lên trong một không gian tĩnh lặng của buổi trưa nơi xứ lạ. Giữa cái nóng và sự im lìm ấy, một tiếng hát ru cất lên. Đối với người khác, đó có thể chỉ là một âm thanh bình thường, nhưng với nhân vật "tôi", nó như một luồng điện của ký ức.
Sự nhạy cảm tinh tế: Nhân vật "tôi" không chỉ nghe bằng tai mà nghe bằng cả tâm hồn. Tiếng ru đã đánh thức những kỷ niệm ngủ quên, khiến nhân vật rơi vào trạng thái "sống lại" những ngày thơ ấu.
Sự đồng điệu: Tiếng ru ấy không chỉ là lời của một người mẹ cụ thể, mà là biểu tượng của văn hóa, của hồn cốt Việt Nam. Nhân vật "tôi" đã nhận ra rằng: dù đi đâu, làm gì, những âm hưởng quê hương vẫn luôn nằm sâu trong tiềm thức.
2. Nỗi cô đơn và lòng trắc ẩn của người xa xứ
Cảm xúc bao trùm lấy nhân vật "tôi" là một nỗi buồn man mác nhưng rất đẹp. Đó là nỗi buồn của một người nhận ra mình đang "tha hương".
Sự lạc lõng: Giữa cảnh vật nơi đất khách, nhân vật cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt. Tiếng ru càng ngọt ngào bao nhiêu thì thực tại xa nhà lại càng cay đắng bấy nhiêu.
Sự trân trọng: Nhân vật "tôi" nâng niu từng thanh âm, từng hình ảnh gợi nhớ về quê mẹ. Điều này cho thấy một nhân cách sống tình cảm, trọng cội nguồn và không bao giờ để mình bị hòa tan ở nơi đất khách quê người.
3. Ý nghĩa triết lý về tình yêu quê hương
Qua những dòng tâm trạng của nhân vật "tôi", ta nhận ra một thông điệp sâu sắc: Quê hương không chỉ là một địa danh, quê hương là âm thanh, là ký ức, là lời ru.
"Chẳng ai có thể cắt đứt được sợi dây liên hệ giữa mình với mảnh đất chôn rau cắt rốn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
30
0
dài vào dc k bạn