

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ.
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.
`=>` Những cô gái trên chiếc thuyền độc mộc. Bên cạnh nét đẹp của núi rừng biên giới: nét e ấp của các cô gái trong xiêm áo rực rỡ, những đêm uhội đuốc hoa” tưng bừng là cảnh sông núi miền Tây mênh mang, mờ ảo, thơ mộng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
"Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có nhớ hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa"
"Người đi Châu Mộc" ở đây thật khó xác định là ai, đó chỉ như một "đối tượng trữ tình" hiện lên để thông qua đó, Quang Dũng lột tả nỗi niềm, tâm tư nhớ dung da diết về một thời đã xa của mình lên những dòng thơ, nhằm đẩy người đọc men theo lối mòn cảm xúc ấy mà gợi nhớ đến một chiều sương. Tây Tiến ra đi trong "chiều sương ấy", cái không gian thể hiện cho bao nhiêu gian nan mà các anh sắp phải đối mặt, cái không gian như nói lên tâm trạng của "kẻ ở người đi" buồn thương tiếc nuối. Người ra đi thiên nhiên cũng buồn, không gian dòng sông trong một buổi chiều giăng mắc một màu sương, bến bờ lặng tờ, hoang dại, rũ xuống như ngả chào người chiến sĩ. Người ở lại buồn chèo thuyền độc mộc đưa các anh qua sông.
Và ở đây "dáng người độc mộc" mới là hình ảnh nổi bật lên dáng hình mềm mại, uyển chuyển của một cô gái Thái trên chiếc thuyền độc mộc.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
731
1099
843
ee đừng liệm mà